Virtus's Reader

Hạc Giấy nghe thấy bạn gái lại bắt đầu khen trưởng thôn thì hơi ghen, tới đây mới mấy ngày, đã nghe thấy cô ấy khen không dưới năm mươi lần, lần nào cũng rất chân tình thật ý, cũng không để tâm tới người bạn trai như anh ấy tới thế.

Anh ấy ôm vai của Hồ Điệp kéo sát tới bên cạnh mình: “Nghiêm túc xem đừng ồn.”

Hồ Điệp thuận thế dựa lên vai anh ấy, lộ ra đôi mắt hơi cong lên ngoài khẩu trang, con ngươi lấp lánh như sao sáng, có thể thấy rõ hạnh phúc ngọt ngào.

Tiểu Đồng suýt chút bị hành động của hai người chói mù mắt, lạnh lòng quay đầu chuyên tâm xem phim tài liệu.

Xuân Thập ngồi ở hàng sau thu hết từng lời nói hành động của họ vào đáy mắt, lúc này lộ ra biểu cảm như có trầm tư. Một lúc sau, anh vươn tay ra tự nhiên khoác lên vai của Ôn Cố.

Ôn Cố nhìn anh một cái, không để ý, quay đầu tiếp tục xem tivi.

Xuân Thập nhíu chặt mày, lặng lẽ thu tay lại, cúi đầu nhìn tay, trong mắt còn có hơi nghi hoặc và không vui.

Tiêu Anh Tuấn bên cạnh chú ý tới cảnh này, vành mắt hơi trừng to, sau khi kinh ngạc, ánh mắt lập tức trở nên vô cùng vi diệu.

Những động tác tâm tư nhỏ này hoàn toàn không ảnh hưởng tới sự nhiệt tình xem phim tài liệu của các thôn dân, đợi tới khi trong phim xuất hiện cảnh của Ôn Cố, các thôn dân lập tức thảo luận.

“Ể, trưởng thôn rất ăn ảnh đó, trong tivi đẹp hơn người thật.”

“Nói bậy, rõ ràng là người thật đẹp hơn một chút, gương mặt bên trong này đã bị ép lệch rồi.”

“Anh biết cái gì, mặt tròn một chút càng đáng yêu.”

“Món ăn này trông rất ngon, sao tôi chưa từng ăn, trưởng thôn nấu khi nào?”

“Ha ha, khi đó vừa hay tôi có mặt, mùi vị rất ngon.”

Các thôn dân vừa xem vừa nói chuyện, cảnh quay của Ôn Cố rất nhiều, hậu kỳ biên tập cũng tốt, lời thuyết minh còn nhiều lần nhắc tới năm chữ làng du lịch Thần Thú, khán giả không muốn chú ý tới cũng khó.

Kỳ Lân cười ha ha nói: “Độ nổi tiếng của thôn chúng ta ngày càng cao rồi.”

Tiểu Đồng gật đầu nói: “Nhà hàng có thể lên “cảm giác nơi đầu lưỡi”, cơ bản đều sẽ trở thành quán hot mạng hiếm hoi, nhưng việc kinh doanh ăn uống của chúng ta vốn đã rất tốt, hơn nữa năng lực tiếp đãi của một mình trưởng thôn cũng có hạn, cho dù nhiều thực khách tới hơn cũng sẽ không có thay đổi gì.”

Hạc Giấy nghe xong tò mò nói: “Nếu đã không làm xuể sao không tuyển thêm vài đầu bếp chứ? Hoặc nhận vài học viên trong thôn, dạy làm trợ thủ cũng được.”

Ôn Cố từng nghĩ chuyện tuyển học viên, nhưng kế hoạch thực hiện khá khó: “Tay nghề nấu nướng của tôi hoàn toàn dựa vào thiên phú, nấu ăn dựa vào bản năng, rất khó có thứ chi tiết dạy cho người khác, người có khả năng lĩnh ngộ kém không học được gì hữu ích, mà học viên thiên phú cao lại khó tuyển.”

Còn đám thôn dân này, càng khỏi nói. Sống hơn chục nghìn năm cũng không biết nấu ăn, có thể trông cậy vào họ đột nhiên sáng dạ sao?

*

Sau khi kỳ đầu tiên của “Cảm giác nơi đầu lưỡi” mùa mới phát sóng với chủ đề món ăn nhà nông, độ hot trên mạng cao mãi không giảm, rất nhiều người đều nhớ trưởng thôn của làng du lịch Thần Thú, có thực khách thậm chí muốn chạy vào bếp nhìn cô, nhưng đều bị Tất Phương chặn bên ngoài.

Cô biểu hiện tài nghệ nấu ăn và thủ pháp nấu nướng trong phim tài liệu vô cùng hút mắt, đặc biệt là màn cô cầm tay nắm chảo sắt lớn xóc chảo, khiến rất nhiều khán giả kinh ngạc rớt cằm. Ai có thể ngờ được cô gái gầy yếu như vậy lại có thể có lực tay mạnh đến thế? Hơn nữa nghe thuyết minh nói, cô gái này còn là đầu bếp duy nhất của làng du lịch, mỗi ngày phải nấu cơm cho hàng nghìn người, đều là dùng cái nồi sắt lớn đó, thi thoảng còn phải tự nhóm lửa, làm cả hai việc.

Cường độ làm việc lớn như vậy, đừng nói cô gái trẻ, cho dù là người lõi đời được xã hội mài giũa rồi cũng không mấy người có thể kiên trì được.

Còn có thời gian làm việc nghỉ ngơi và đời sống hàng ngày của Ôn Cố cũng khiến khán giả trẻ kinh ngạc.

Buổi sáng mùa đông, năm giờ đã thức dậy ra ngoài đồng làm việc, sau đó lại phải chuẩn bị bữa sáng cho người cả thôn, buổi trưa lại nấu ăn, buổi chiều cũng không rảnh, ướp rau, ướp thịt, phơi cá khô…dù sao thì luôn có việc phải làm, chạng vạng tiếp tục vào nhà hàng làm việc, buổi tối tan làm giải trí một lúc, hơn mười giờ về phòng nghỉ ngơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!