Virtus's Reader

Cảm giác nơi đầu lưỡi phát sóng đã thu hút rất nhiều du khách mới cho làng du lịch, có không ít người đặc biệt từ vùng xa chạy tới cảm nhận cuộc sống nhà nông và mỹ thực nhà nông, ngay cả bạn bè quốc tế thích ăn cũng nghe danh mà tới.

Lượng công việc của làng du lịch tăng cao, mỗi ngày các nhân viên đều bận tới xoay mòng mòng, Bạch Trạch thường chỉ dùng làm linh vật cũng được Ôn Cố kéo đi bóc lột sức lao động, rửa bát, nhặt rau, đổ rác, sai vặt rất hăng say, khiến hai cô gái trẻ như Tiểu Đồng và Hồ Điệp dạt dào tình mẹ xót không thôi.

Hồ Điệp còn kéo bạn trai mình ra làm việc miễn phí cho Ôn Cố: “Trưởng thôn, Bạch Trạch còn nhỏ, những công việc này cứ giao cho Hạc Giấy làm đi, anh ấy nhiều thời gian rảnh, sức cũng lớn hơn Bạch Trạch.”

Hạc Giấy vừa thức dậy bất ngờ bị kéo đi làm chân sai vặt nên hơi ngơ ngác, gãi đầu hỏi: “Muốn anh làm gì?”

Hồ Điệp vươn tay chỉ một chậu bát đũa lớn trước người Bạch Trạch: “Anh rửa sạch những thứ này, đợi lát nữa chúng ta có thể ăn cơm rồi.”

Hạc Giấy là người nhà nhân viên nên ăn ở trong thôn cũng đều miễn phí, ở đây ăn thoải mái sống thoải mái hơn nhà của mình, bảo anh ấy rửa chén, quét nhà gì đó, anh ấy hoàn toàn không có ý kiến, lập tức xắn tay áo ngồi trước cái chậu cọ rửa, còn bảo Bạch Trạch đi sang một bên chơi đừng ngán chân.

Bạch Trạch lặng lẽ nhìn anh ấy một cái, đứng dậy rời đi.

“…” Ôn Cố đứng nhìn cả quá trình, nhìn bóng dáng của Bạch Trạch lặng lẽ biến mất ở cửa, không khỏi toát mồ hôi.

Lão yêu quái đã một đống tuổi rồi, cả ngày dựa vào vẻ ngoài non nớt của mình mà lười biếng giở mánh, quá xảo quyệt!

*

Lúc Thư Tư Văn tới làng du lịch là hơn sáu giờ tối thứ sáu, cô ấy vừa tan làm đã lái xe tới, vừa hay đúng thời gian ăn tối của nhà hàng.

Tìm bãi đỗ xe đỗ xe xong, Thư Tư Văn vừa đi vào trong làng du lịch vừa thưởng ngoạn cảnh sắc xung quanh.

Chủ đề của làng du lịch Thần Thú là cuộc sống nhà nông, phong cách chỉnh thể của thôn vô cùng cổ xưa tự nhiên, tường viện xây bằng đá, đường nhỏ do phiến đá lát thành, không nhìn ra chút dấu vết xanh hóa nhân tạo…

Nhìn vọng ra thật sự giống như quay về cuộc sống ở nông thôn thuở bé, chỉ có điều nông thôn khi đó không có nhiều người qua lại như thế này, cách ăn mặc của thôn dân cũng vô cùng đơn giản.

Thư Tư Văn đi mãi đi mãi rồi không khỏi rơi vào hồi ức, khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười.

Đến trung tâm tiếp đãi du khách làm thủ tục vào ở, Thư Tư Văn kéo vali đi theo Bạch Trạch tới chỗ ở. Cô ấy nhìn bé trai dẫn đường ở phía trước, thấy làn da của cậu ấy sạch sẽ trắng nõn mềm mại đáng yêu, không nhịn được trêu chọc cậu ấy: “Bạn nhỏ, em cũng là nhân viên trong thôn sao?”

Bạch Trạch quay đầu cảnh giác nhìn cô ấy, nói: “Trưởng thôn nói tuyển lao động trẻ em là phạm pháp, tôi là dân gốc ở đây.”

Ôn Cố đã chuyên tâm chỉ dạy rất nhiều lần, gặp phải người hỏi thân phận của cậu ấy thì phải cẩn thận trả lời, rất có thể đối phương không có ý tốt, tuyệt đối không được để lộ thóp.

Thư Tư Văn bị ánh mắt của Bạch Trạch nhìn tới ngẩn ngơ, sau đó cười ra tiếng, cô ấy chẳng qua chỉ thuận miệng đùa trẻ con một chút, không ngờ đứa trẻ này lại rất có tâm nhãn, nghiêm nghị trả lời câu hỏi đã đành, ánh mắt nhỏ cảnh giác là sao, đáng yêu quá đi.

Bạch Trạch nhíu mày nhìn cô ấy, chỉ cảm thấy thần kinh của con người này rất không bình thường, dẫn người tới cổng viện rồi mượn cớ vội vàng rời đi.

Thư Tư Văn đẩy cửa đi vào viện, kiểm tra kỹ vệ sinh và thiết bị an toàn trong phòng và ngoài viện, đảm bảo không thành vấn đề mới đặt vali xuống bắt đầu thu xếp. Vừa nãy đi đường tới cô ấy đã phát hiện, mỗi một căn nhà trong thôn đều là một cửa một sân, du khách độc thân như cô ấy được sắp xếp ở một căn viện nhỏ chỉ có một tầng lầu, còn gia đình già trẻ đi cùng thì được sắp xếp ở căn viện lớn hai tầng lầu.

Kiểu nhà ở này rất tốt, ít nhất không cần lo vấn đề cách âm.

Thu xếp xong đồ, Thư Tư Văn vội vàng ra ngoài kiếm gì ăn, cô ấy dựa theo công lược tìm được trên mạng đi tới quầy nước ép trái cây ở siêu thị mini mua ly nước ép tươi trước, là một cô gái tinh tế chiến đấu với mụn mọi lúc, cô ấy lựa chọn nước ép dứa không thêm đường.

Mùi vị của nước trái cây ngọt hơn trong tưởng tượng một chút, mang theo vị chua nhàn nhạt, cực kỳ ngon.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!