Virtus's Reader

Thư Tư Văn mua nước trái cây xong, lập tức chạy tới nhà hàng xếp hàng, cô ấy khá may mắn, phía trước vừa đi một tốp thực khách, chẳng mấy chốc đã có chỗ rồi.

Trong quá trình chờ đợi lên món, Thư Tư Văn luôn lặng lẽ quan sát Tất Phương bận rộn ra vào, dựa theo kinh nghiệm trang điểm nhiều năm của cô ấy, có thể chắc chắn Tất Phương mang mặt mộc, kiểu ngay cả kem chống nắng, son dưỡng cũng không bôi.

Mặt mộc không có phấn trang điểm đã đẹp như vậy, hơn nữa còn không tỳ vết, lại nhìn bản thân cô ấy…ông trời quá bất công!

Thư Tư Văn thầm đau đớn một lúc, sau đó càng kiên định với ý nghĩ phải ở đây dưỡng da cho tốt, làn da của em gái kia đẹp như vậy, nói không chừng chính là vì sống ở đây lâu.

Ôm suy nghĩ như thế, Thư Tư Văn vui vẻ ở trong làng du lịch ba đêm, ăn uống không biết trời đất, cho tới sáng thứ hai mới lưu luyến trả phòng rời đi.

Trên đường lái xe tới công ty, Thư Tư Văn nhìn vào kính chiếu hậu mấy cái, đột nhiên giật mình với sự thay đổi trên mặt mình.

Mấy hôm nay sống trong thôn, cô ấy không có cơ hội soi gương dưới ánh mặt trời, ánh đèn ở nhà tắm trong nhà nghỉ không quá sáng, làn da dưới ánh đèn đẹp giống như ảnh sau khi cà da, căn bản không nhìn ra thay đổi gì. Lúc này, cô ấy ngồi trên ghế lái đang đối diện với ánh mặt trời, đôi mắt trong gương chiếu hậu sáng tỏ có thần, quét sạch đi cảm giác mệt mỏi tích tụ lại trong thời gian dài thức khuya nghịch điện thoại. Quầng thâm mắt và bọng mắt cũng gần như biến mất, màu xanh đen bình thường hai lớp che khuyết điểm cũng không che hết, hôm nay chỉ bôi một lớp bảo vệ lại không hề nhìn ra.

Mà mụn nhọt quấy rầy cô ấy rất lâu cũng lần lượt giảm đi, cằm và trán trơn bóng bằng phẳng, không nổi lên một cục nào, chỉ còn lại đôi ba vết mụn màu đỏ nhàn nhạt chứng minh chúng từng tồn tại.

Thư Tư Văn lập tức hưng phấn lên, nếu không phải đang lái xe, cô ấy cũng muốn khua tay múa chân.

Sau khi về tới công ty, Thư Tư Văn tràn ngập vui vẻ đi vào phòng làm việc, tâm trạng mê ly phô làn da của mình với các đồng nghiệp. Hôm nay khí sắc của cô ấy cực kỳ tốt, gần như là hai người so với bình thường, rất nhanh đã gây nên sự tò mò cho tất cả các đồng nghiệp trong văn phòng.

Có đồng nghiệp nam hỏi cô ấy có phải sắp có chuyện tốt gì không, còn có đồng nghiệp nữ có quan hệ khá tốt hỏi cô ấy có phải đã đi thẩm mỹ viện không.

Thư Tư Văn vươn ngón tay ra lắc lắc: “Đều không phải, cuối tuần tôi đã tới làng du lịch Thần Thú nằm ở vùng ngoại ô, ở đó ba đêm, buổi sáng vừa trả phòng về.”

Đồng nghiệp kinh ngạc tò mò hỏi: “Làng du lịch còn có hạng mục làm đẹp?”

“Suối nước nóng trong thôn quả thực có công hiệu làm đẹp.” Thư Tư Văn nói: “Nhưng chủ yếu là vì không khí ở đó tốt, đồ ăn và nước uống sạch sẽ, cộng thêm buổi tối ngủ ngon mới có hiệu quả như thế này.”

Cô ấy nói xong, giơ cánh tay lên vươn ra, chỉ cảm thấy toàn thân tràn trề tinh lực không thể dùng hết: “Được rồi, không nói nữa, tôi sắp bắt đầu làm việc rồi.”

Hôm nay trạng thái tinh thần của Thư Tư Văn cực kỳ tốt, lực chú ý tập trung hơn nữa mạch tư duy cũng rõ ràng, hiệu suất làm việc tăng lên mấy lần so với bình thường, trong lúc rảnh, còn ngứa tay dành thời gian viết bài làng du lịch trị mụn chia sẻ lên Sổ Tay.

Đồng nghiệp khác đều kinh ngạc bởi trạng thái làm việc của cô ấy, đây đâu phải là nghỉ ngơi tốt, rõ ràng đã đập thuốc rồi.

Quản lý bộ phận nhìn thấy trạng thái làm việc tích cực của Thư Tư Văn, còn đặc biệt khen cô ấy, khiến nhân viên cả văn phòng đều bắt đầu suy nghĩ cuối tuần cũng đến làng du lịch Thần Thú nghỉ ngơi hai ngày…

Gần cuối năm, tiệc chúc mừng của tổ làm phim Cảm giác nơi đầu lưỡi được tổ chức như dự kiến.

Phim tài liệu “Cảm giác nơi đầu lưỡi” là mô thức vừa chế tác hậu kỳ vừa đăng liên tục, sau khi kỳ đầu tiên phát sóng nhận được phản ánh rất tốt, nội dung phía sau cũng biên tập theo mô thức tương tự, thành tích phát sóng rất tốt. Nhà đầu tư nhìn thấy lượt xem của mùa này, đã chuyển trước tiền vốn cho hai mùa sau.

Đạo diễn Trần Thôi Cách cực kỳ vui mừng, đặc biệt mang rượu nho mình cất giấu nhiều năm tới chia sẻ với mọi người.

Nhân viên chính trong tổ làm phim cũng chỉ tầm ba mươi mấy người, Ôn Cố đã chuẩn bị ba bàn tiệc cho họ, mỗi bàn hai mươi tư món. Nội dung thức ăn trên bàn tiệc vô cùng phong phú, chim bay trên trời, cá bơi trong nước, thú đi trên mặt đất, cái gì cũng có. Trong đó hải sâm và bào ngư là do Ôn Cố nhà Ma Hữu mang tới giúp, anh ta quan hệ rộng, hải sản mang tới lần nào cũng rất cực phẩm, tuy hơi đắt nhưng mùi vị thực sự rất ngon.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!