Virtus's Reader

Vốn dĩ Ôn Cố đã nhắm tới vùng biển dưới núi Ngô Đồng, cô nghĩ của ngon vật lạ đã bị Xuân Thập phá sạch, nhưng hải sản chắc vẫn còn không ít chứ, lượng ăn của Tất Phương – người mê đắm hải sản duy nhất trong thôn không lớn, không tới mức ăn sạch một vùng biển.

Kết quả Xuân Thập vừa nghe đề nghị của cô đã cười lạnh: “Tất Phương ăn không nhiều, Côn Bằng ăn nhiều, cái miệng rộng đó của anh ta, há một cái có thể ăn hết mấy ngàn con cá, cô còn mong anh ta có thể để lại cái gì? Còn có Chúc Long, dạ dày cũng không nhỏ.”

Ôn Cố: “…”

Xuân Thập tiếp tục nói: “Nếu không cô tưởng sao họ phải về quê, nói dễ nghe là nhớ nhà, trên thực tế không phải chính là thèm ăn quay về tìm đồ ăn sao. Cô nên cầu mong hai người họ ngủ thêm vài năm, đề phòng thức dậy sẽ ăn sập thôn chúng ta.”

Ôn Cố: “…”

Mặc kệ như thế nào, cuối cùng tiệc chúc mừng cũng được tổ thức thành công, hơn nữa vô cùng hoàn hảo.

Trên bàn tiệc cụng chén cạn ly, các nhân viên trong tổ quay phim đều hớn hở ra mặt, mọi người ăn tới miệng đầy dầu mỡ, mất hết hình tượng.

Trần Thôi Cách uống hai ly rượu vang, lại ăn một hơi hơn nửa dĩa sườn dê nướng, ầm ĩ bảo Ôn Cố và Xuân Thập cùng nhập tiệc. Anh ta vừa gặm sườn dê vừa khen: “Trưởng thôn Tiểu Cố, thịt dê này cô mua ở đâu vậy? Thật sự quá ngon, nướng trong mềm ngoài vàng ươm, da giòn thịt bên trong mềm lại thấm vị, hơn nữa không có mùi tanh gì…”

Ôn Cố: “Dê nuôi trong thôn, ở núi sau của thôn chúng tôi có một nông trường nhỏ, tự cung tự cấp.”

Trần Thôi Cách ghen tỵ: “Trưởng thôn Tiểu Cố, khi nào chuẩn bị bán gia súc, nhất định nhớ thông báo cho tôi biết.”

Xuân Thập ở một bên nói: “Đời này cũng không thể bán, chúng tôi ăn còn không đủ.”

Trần Thôi Cách: “…”

Tốt xấu cũng cho người ta một chút niệm tưởng chứ anh trai.

Anh trai mặt mụn của tổ làm phim cực kỳ có lòng, anh ta đặc biệt mang đồ khô do nhà mình phơi tới tặng cho Ôn Cố, nói là cha mẹ anh ta gửi quà cảm ơn cô.

Khi đó Ôn Cố nhìn túi da rắn bị nhét đầy ắp còn rất mơ màng: “Chú và dì cảm ơn tôi cái gì?”

Anh trai mặt mụn: “Sau khi mụn nhọt trên mặt tôi đỡ đi, quay về xem mắt thành công, cha mẹ tôi nói đều là công lao của cô, những thứ này đều là đặc sản chỗ chúng tôi, tuy mùi vị không bằng với đồ ăn do cô nấu, nhưng cũng rất ngon, hơn nữa hầm canh cực kỳ bổ..”

Anh ta kéo dây kéo ra, lộ ra bong bóng cá, cá mặn khô, mực khô bên trong.

Ôn Cố nhìn một cái đã phát hiện phẩm chất của những thứ này cực kỳ tốt, tốt hơn những thứ bán trên thị trường bên ngoài nhiều, cô lập tức nuốt lời từ chối vào trong cổ họng: “Quay về thay tôi cảm ơn chú và dì nha, có thời gian dẫn họ tới thôn chơi, tôi nhất định sẽ chiêu đãi đàng hoàng.”

Tiệc chúc mừng náo nhiệt rộn rã từ bảy giờ tối kéo dài tới nửa đêm mới tan, các nhân viên trong tổ làm phim thỏa mãn quay về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị hưởng thụ thời khắc thư giãn không dễ có này.

*

Vào hôm giao thừa, Tiểu Đồng, Hồ Điệp, Hạc Giấy đều về quê ăn tết, còn lại Tiêu Anh Tuấn và mẹ Tiêu ở lại thôn cùng ăn tết với các thôn dân.

Buổi tối ăn xong cơm giao thừa, Tiêu Anh Tuấn dẫn Bạch Trạch đốt pháo hoa trong viện chơi. Ôn Cố thấy mọi người rảnh rỗi, dứt khoát lấy điện thoại ra: “Nào nào nào, nên chọn người có duyên mới rồi, lần này tới lượt ai chọn?”

Các thôn dân nhìn nhau, Tất Phương giơ tay nói: “Để tôi.”

Cách chọn người có duyên của Tất Phương cực kỳ đơn giản thô bạo, nhắm mắt tùy tiện lướt vài cái trong danh sách tin nhắn trên màn hình, thuận tay nhấn vào coi như chọn xong.

Ôn Cố cầm điện thoại sang nhìn, hơi ngẩn người: “Đây hình như là một ngôi sao, sẽ tới sao?”

Xuân Thập tới gần nhìn, không vui nói: “Không tới sao lại gửi tin nhắn? Nếu đã gửi tin nhắn, được chọn trúng thì phải tới, không tới tôi đi trói anh ta lại.”

“…” Ôn Cố nghĩ ngợi, cảm thấy anh nói rất có lý, được chọn trúng mà không tới, không phải là tăng lượng công việc thừa thãi cho họ sao: “Được, vậy tôi gửi lời mời cho anh ta.”

Kỳ Lân ở đối diện thong dong vuốt râu, nói với Phu Gia: “Có cảm thấy trưởng thôn xấu tính đi không?”

Phu Gia mỉm cười nói: “Cô ấy tốt khi nào?”

Kỳ Lân nghĩ ngợi, gật đầu nói: “Cũng đúng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!