Virtus's Reader

Đoạn đối thoại như đùa giỡn của Phu Gia và Kỳ Lân vô cùng ngắn ngủi, chỉ đến đây thôi, tin tức truyền đạt giữa chân mày chỉ có bản thân họ mới có thể hiểu được, hoàn toàn không khiến Ôn Cố và Xuân Thập chú ý tới.

Mẹ Tiêu ở một bên đan khăn choàng, vừa hay nghe rõ mồn một mấy câu nói đó, không khỏi dừng động tác trên tay nhìn hai người họ, nghiêm túc nói: “Trưởng thôn là một người rất tốt, nếu không có trưởng thôn, tôi và Anh Tuấn bây giờ còn không biết sẽ như thế nào nữa. Hơn nữa một ngày ba bữa trong thôn đều là một mình cô ấy nấu, nếu thôn này không có trưởng thôn, tôi thấy không thể gắng gượng nổi.”

Tốt xấu gì bà ấy cũng đã từng trải nhiều năm, vẫn có mắt nhìn người. Rõ ràng Ôn Cố là người quan trọng trong thôn, nếu không có cô, đám thôn dân này chính là một chậu cát lỏng sống tạm bợ qua ngày. Cô là một sinh viên của trường đại học trọng điểm, lại có tay nghề nấu nướng lợi hại như thế, vào nội thành làm việc không sướng hơn ở trong thôn nhiều sao? Còn không phải vì đám người này nên mới ở lại thôn?

Kỳ Lân và Phu Gia nhìn nhau, biết mẹ Tiêu đã hiểu lầm ý của họ, họ cũng không tiện giải thích nội hàm bên trong với bà ấy, tin đồn bát quái liên quan tới thần giới hàng chục nghìn năm trước, nếu thật sự lấy ra nói, chỉ sợ bà ấy sẽ coi họ là đồ ngốc.

Kỳ Lân vuốt râu cười híp mắt nói: “Chúng tôi chỉ đùa thôi, nếu thật sự bất mãn, đã sớm bãi công rồi.”

Phu Gia cũng tỏ vẻ vô tội nhìn mẹ Tiêu, gương mặt nhu mỹ thư hùng khó phân, khiến người ta tiếc thương: “Đúng vậy, dì hiểu lầm bọn tôi rồi, chúng tôi đều rất thiện lương, giống với trưởng thôn!”

Mẹ Tiêu bị gương mặt của anh ta mê hoặc, nghe anh ta cường điệu hai âm chữ lương thiện, lập tức cảm thấy hình như quả thực là như vậy, thế là gật đầu nói: “Hóa ra là tôi hiểu lầm rồi, vậy thì tốt.”

Một bên khác, Ôn Cố đã biên tập xong thư mời gửi cho người có id là Nhóc Đáng Thương này, đợi một lúc thấy đối diện vẫn chưa phản ứng bèn cất điện thoại đi vào nhà bếp bưng đồ ăn khuya nóng hổi trong nồi ra gọi mọi người đói bụng thì ăn tiếp.

Giao thừa đã trải qua trong ăn uống như vậy, sau đó, các thôn dân bắt đầu chơi bài, cho tới năm giờ sáng mới giải tán về nghỉ ngơi.

Sáng mùng một, Ôn Cố hiếm khi không dậy sớm, ngủ một mạch tới trưa, mặt trời chiếu vào đầu giường, dưới ánh nắng ấm áp, cô mơ hồ tỉnh dậy.

Bởi vì giao thừa tới mùng hai tháng giêng là ngày nghỉ lễ được pháp luật nhà nước quy định, dĩ nhiên làng du lịch cũng nghỉ, suy nghĩ tới Tiểu Đồng và Hồ điệp về nhà ăn tết cần ít thời gian, Ôn Cố còn tăng thêm vài ngày nghỉ, dự định nghĩ tới mùng mười, làng du lịch mở cửa kinh doanh trở lại, cho nên mấy hôm nay cô có thể thư giãn thoải mái.

Nhưng người cần mẫn quen rồi cho dù không có việc gì làm cũng không thích nằm mãi trên giường, cô vừa dậy đã lập tức rời khỏi giường, rửa mặt mặc quần áo, chuẩn bị tới viện bên cạnh nấu chút cháo khoai lang ăn. Sau khi thức đêm, dạ dày không tốt lắm, húp chút cháo ấm bụng sẽ thoải mái hơn một chút.

Đẩy cửa phòng ra, cô nhìn thấy gùi trúc treo trên tường viện, đi tới nhìn, trong gùi đựng một mớ hoa bạch trà tươi. Hoa trà chắc vừa mới hái xuống không lâu, trên cánh hoa còn vương giọt sương óng ánh, lấp lánh ánh sáng dưới ánh mặt trời.

Ôn Cố nhón chân nhìn sang viện bên cạnh, không thấy Xuân Thập, cô lấy bó hoa ra cắm vào trong bình hoa, thêm chút nước chăm, sau đó ra ngoài đi tới viện cách vách.

Xuân Thập không có nhà, cô tìm một vòng cũng không tìm thấy bèn ném anh ra sau đầu, đi vào bếp nấu một nồi cháo khoai lang, làm nóng mấy quả trứng vịt muối, còn luộc đĩa rau xanh, thêm tỏi chua ngọt vào, cơm trưa đã được giải quyết qua loa như vậy.

Hơn hai giờ chiều, cuối cùng các thôn dân cũng lần lượt thức dậy tới viện ăn cơm, Xuân Thập vẫn không xuất hiện.

Ăn cơm xong, Bạch Trạch cầm một củ tỏi chua ngọt đến sau viện, vươn tay ném vào trong bể cá mà Côn Bằng và Chúc Long đang ngủ.

Vừa hay Ôn Cố từ bên cạnh đi qua nhìn thấy, buồn bực hỏi: “Cậu ném tỏi vào đây làm gì?”

Bạch Trạch ngẩng đầu nhìn cô, con mắt to sáng tỏ trông cực kỳ vô tội đơn thuần: “Côn Bằng và Chúc Long đều rất thích ăn cái này, họ không kịp ăn cơm giao thừa, ném củ tỏi vào cho họ ngửi mùi cũng rất tốt.”

Ôn Cố: “…”

Không phải hai người này thích ăn hải sản sao, thế mà lại ăn tỏi? Cô nhìn bể nước một lúc, nhìn thấy củ tỏi chua ngọt đó chìm xuống đáy nước, đè lên người Chúc Long, sao biển màu hồng bám trên vách bể lại không bị ảnh hưởng.

Ôn Cố ngẩn người: “Phải chuyển củ tỏi đi chứ?”

Bạch Trạch lộ ra một nụ cười giảo hoạt: “Đừng lo, không đè chết được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!