Virtus's Reader

“Các người đang làm gì?” Lúc này Xuân Thập từ cửa sau đi vào, trên lưng đang khiêng một cái vỏ trai to, anh đặt vỏ trai lên đất, đi tới bên bể nước nhìn vào, nhíu mày: “Củ tỏi ai bỏ vào?”

Ôn Cố: “Bạch Trạch bỏ vào, nói Côn Bằng và Chúc Long thích ăn.”

Cô nói xong quay đầu đi tìm Bạch Trạch, không biết cậu ấy đã chuồn đi từ lúc nào.

Ôn Cố: “…”

Xuân Thập: “…”

Xuân Thập tỏ vẻ đau đầu: “Vậy mà cô cũng tin?”

Anh vươn cánh tay ra, vớt tỏi ra ném vào chuồng lợn, lại thay nước trong bể, xác nhận Côn Bằng và Chúc Long tạm thời không có dấu hiệu tỉnh dậy mới nói: “Họ ghét mùi tỏi nhất, trước đây Kỳ Lân dỗ họ ăn tỏi một lần, kết quả họ nôn mấy ngày trời, còn nhổ một nắm râu của Kỳ Lân đi. Lần này nếu bị mùi tỏi đánh thức, không biết sẽ tức tối cỡ nào. Cô chú ý một chút, sau này đừng để Bạch Trạch tới sau viện, trước đây cậu ta từng bị Côn Bằng cắn mông, có cơ hội một cái là muốn báo thù Côn Bằng.”

Cắn mông?

Vẻ mặt Ôn Cố ngờ ngợ: “Giới thần thú của các người nhỏ như vậy, không ngờ cũng loạn thật?”

Xuân Thập không lĩnh hội được suy đoán thầm kín trong lời nói của cô: “Cũng tạm, cũng không hẳn là loạn, ngoài hai người họ không hợp nhau lắm, thần thú khác đều rất hòa thuận.”

Ôn Cố: “Ồ…”

Cô quay đầu chỉ vỏ trai to trên đất hỏi: “Đó là gì?”

Xuân Thập đi tới mở vỏ trai ra, mò ra ba viên trân châu to cỡ nắm tay đưa cho cô: “Là ngọc trai, tìm được trong biển, truyền thuyết nói theo loại trân châu này bên người có thể mang tới vận may, khỏe mạnh.”

Ôn Cố cầm trân châu to quan sát kỹ càng, trân châu rất tròn trịa, bề ngoài vô cùng sáng bóng gần như không có tì vết. Dưới sự chiếu xạ của ánh nắng, tỏa ra vầng sáng mê người, cô thưởng thức một lúc mới nói: “Nhưng trong thôn chúng ta có Kỳ Lân và bạch Trạch, không phải họ chính là phúc tinh lớn nhất sao?”

“Bớt nói nhảm.” Sắc mặt Xuân Thập đen lại, khiêng vỏ trai lên đi lên viện trước: “Bảo cô mang theo thì mang theo đi, buổi tối ăn thịt trai.”

“Không phải, trân châu to như thế này, cất trong túi rất vướng đó.” Ôn Cố cạn lời đi theo.

Chớp mắt đã tới mùng ba, người có duyên có id tên là Nhóc Đáng Thương đó vẫn không trả lời tin nhắn, cũng không tới thôn báo danh.

Các thôn dân không đợi được người, dần không nhịn được nữa. Xuân Thập đề nghị để anh đi bắt người về, Tất Phương thì bày tỏ người là do chị ấy chọn, muốn bắt cũng nên do chị ấy đi bắt, hai người vì việc ai đi bắt người mà tranh cãi.

Ôn Cố thầm nghĩ nếu thật sự ra tay bắt người tới, vậy có thể không được người ta tin tưởng, nói không chừng còn bị tố cáo là tội phạm, cô suy nghĩ một lúc, đề nghị: “Hay là như thế này đi, Nhóc Đáng Thương là con trai, để Tất Phương ra mặt dùng mỹ nhân kế dỗ dành người ta tới?”

Tất Phương ngẩn người: “Tôi dùng mỹ nhân kế?”

Chị ấy không nhịn được nhìn về phía Phu Gia, không quá tự tin: “Được không?”

Thôn dân khác cũng bày tỏ kế hoạch này nên để Phu Gia thực hiện.

Ôn Cố toát mồ hôi bởi phản ứng của mọi người, thời đại này mặc kệ người hay là thú, con trai xinh đẹp thật sự không còn việc của con gái nữa.

Nhưng với vẻ ngoài của Tất phương, đối phó với bất cứ con người nào cũng dư sức nhỉ.

Cô khẳng định nói: “Tuyệt đối không thành vấn đề!”

*

Ô Thành, khu truyền hình Đại Đường.

Chín giờ đêm, đoàn phim “Thịnh Đường” vẫn đang tiến hành công việc quay thực cảnh. Quý Thịnh vừa kết thúc một cảnh diễn trong mưa, lúc này đang khoác một chiếc khăn tắm ngồi trong lều chắn gió được dựng lên tạm thời, sưởi ấm bên lò sưởi, quần áo ướt trên người anh ta còn đang mặc không thể thay, đạo diễn nói lát nữa phải bổ sung một cảnh.

Quý Thịnh cảm thấy mình tiến bộ rất lớn, mặc quần áo ướt lạnh lẽo trong nhiệt độ âm mười ba độ thế mà vẫn chưa ngất, đúng là khó tin.

Đoàn phim nghiêm khắc như “Thịnh Đường” quả nhiên là nơi tốt để đào tạo diễn viên.

Đợi tới hơn mười hai giờ đêm, cuối cùng Quý Thịnh cũng quay xong phân đoạn hôm nay, anh ta lập tức quay vào xe van bảo mẫu tẩy trang tắm rửa, thay quần áo khô được trợ lý chuẩn bị từ trước, đắp mặt nạ ngồi dưới hơi ấm của điều hòa khô ráo một lúc, cuối cùng Quý Thịnh cũng nạp đầy máu sống lại. Anh ta gỡ mặt nạ xuống chỉnh lại tạo hình trước gương, móc điện thoại ra chụp hai tấm selfie đẹp trai phù hợp với thiết lập hình tượng đăng lên Sổ Tay, kèm dòng chữ: Lần đầu tiên ăn tết ở đoàn phim, trải nghiệm rất đặc biệt.

Mới đăng bài chưa bao lâu đã nhận được hàng nghìn bình luận và lượt chia sẻ.

Số liệu này tính ra không tồi so với diễn viên nhỏ bình thường, nhưng kém xa với trạng thái vài phút đã cán mốc chục nghìn, nửa tiếng cán mốc trăm nghìn của anh ta bình thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!