Chẳng mấy chốc điện thoại của người đại diện gọi tới, nói với anh ta công ty thủy quân hợp tác còn đang nghỉ, bảo anh ta hai ngày này đừng đăng bài nữa, xóa ảnh selfie vừa nãy luôn.
Quý Thịnh đáp qua loa vài câu, sau khi cúp điện thoại, chỉnh điện thoại về chế độ im lặng rồi ném sang một bên, quay đầu hỏi trợ lý: “Có gì ăn không?”
Trợ lý nhìn gương mặt đẹp trai tinh xảo của anh ta, nhẫn tâm từ chối nói: “Chị Vương nói anh không thể ăn đêm nữa.”
Chị Vương chính là người đại diện vừa gọi điện thoại kia.
Quý Thịnh lập tức ủ rũ, qua một lúc lại cầm điện thoại lên, mở Sổ Tay ra xóa bài đăng vừa nãy.
Ở trong xe van bảo mẫu đợi hơn nửa tiếng, lúc hơn hai giờ sáng, cuối cùng đoàn phim cũng tan làm. Quý Thịnh cùng các nhân viên công tác quay về khách sạn, làm đủ tư thái của vãn bối, cho tới khi về phòng khách sạn khóa cửa, anh ta mới hoàn toàn diễn xong vai của một ngày.
Ài, thời đại này làm người quá khó, làm một anh chàng đẹp trai lạnh lùng ngầu lòi mang dung mạo kinh thiên động địa càng khó hơn.
Lên chương trình tùy tiện nhìn diễn viên khác một cái đều sẽ bị cư dân mạng phân tích thành coi thường tiền bối, thái độ ngạo mạn, nhân phẩm kém…Cố ý điều chỉnh ánh mắt nhu hòa một chút, lại bị hiểu lầm là tùy tiện phóng điện, lãng tử đa tình, đời tư hỗn loạn…
Trời biết anh ta oan cỡ nào, mang dung mạo như tổng tài bá đạo là lỗi của anh ta sao?
Quý Thịnh vừa điên cuồng gào thét trong lòng, vừa bật công tắc đèn phòng, khi cởi áo khoác được một nửa, đột nhiên cảm thấy dường như trong phòng hơi sai sai.
Trước khi anh ta ra ngoài rõ ràng đã đóng cửa sổ rồi, bình thường người dọn dẹp thông gió giúp xong cũng sẽ kịp thời đóng cửa sổ lại…tại sao bây giờ lại đang mở?
Anh ta mặc áo trở lại, cẩn thận đi qua cửa vào trong phòng kiểm tra vật phẩm của mình, phát hiện không mất cái gì. Đang muốn thở phào một hơi, một cái chân mang sandal cao gót màu đỏ bỗng nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh ta.
Quý Thịnh bị dọa một phen, cuống họng chặt tới độ không phát ra tiếng, ánh mắt của anh ta vô thức dịch chuyển lên theo cái chân xinh đẹp này…
Chân dài cân xứng mảnh khảnh như ẩn như hiện trong váy đỏ, vòng eo mảnh khảnh, cao thẳng…Khụ khụ, xương quai xanh tinh xảo và cổ thiên nga xinh đẹp, cuối cùng là gương mặt khiến người ta kinh diễm.
Quý Thịnh từ nhỏ đã có tướng mạo đẹp trai, vì vậy lực kháng cự với gái xinh rất cao, lúc này nhìn thấy Tất Phương cũng không nhịn được ngơ ngác, anh ta nhanh chóng hồi thần, lùi lại vài bước: “Cô là ai, ai bảo cô tới? Nửa đêm nửa hôm giả thần giả quỷ làm gì?”
*
Vào giới giải trí hơn nửa năm, Quý Thịnh gặp phải không ít cô gái mang ý đồ xấu. Anh ta gia thế hiển hách, là một nhân tài, cộng thêm con đường ngôi sao sáng rực, không biết có bao nhiêu ngôi sao nhỏ nhắm tới anh ta, chủ động dính vào, hi vọng nhận được chút lợi ích từ trên người anh ta.
Thế nhưng đâu dễ chiếm hời của Quý Thịnh như thế? Chỉ trong tích tắc anh ta đã nhìn thấu thủ đoạn vụng về của họ.
Có thể nói cô gái xinh đẹp trước mắt này là người đẹp nhất mà anh ta từng thấy trong đời, chỉ là phẩm vị và thủ đoạn đều không ổn lắm, ai lại nửa đêm bọc từ đầu tới chân thành màu đỏ trốn trong nhà người khác đợi sà vào lòng anh ta, diễn phim kinh dị sao? Nhưng có một điểm anh ta có thể khẳng định, nhất định đối phương không phải người trong giới giải trí, ít nhất không phải là ngôi sao, nếu không đã sớm dựa vào nhan sắc hot khắp nam bắc như anh ta rồi.
Đối phương có thể lặng lẽ vào phòng của anh ta, nhất định là có người cố ý sắp xếp, hơn nữa tám chín phần là người trong đoàn phim “Thịnh Đường”.
Nhà đầu tư, nhà sản xuất, đạo diễn, hoặc là diễn viên khác…
Sẽ là ai chứ? Sắp xếp trắng trợn như vậy, rõ ràng không quá hiểu tính cách của anh ta, chắc là người ít tiếp xúc với anh ta…
Trong chớp mắt, Quý Thịnh đã nghĩ rất nhiều, sau khi bị dọa, trái tim suýt nhảy khỏi lồng ngực dần bình ổn lại. Để che đậy sự thất thái vừa nãy, anh ta hắng giọng nghiêm túc nói: “Âm mười mấy độ lại ăn mặc như thế này, cô không sợ chết cóng sao? Quay về nói với chủ của cô, có gì trực tiếp tìm tôi, đừng giở thủ đoạn nhàm chán này.”
Tất Phương ngẩn ra một lúc rồi nói: “Cũng ổn, tôi không sợ lạnh. Anh phải cùng quay về với tôi, chúng tôi đã đợi anh mấy ngày rồi.”