Quý Thịnh hơi ngơ ngác, đoàn phim cũng chỉ có từng đó, nếu thật sự có chuyện thì trực tiếp tìm anh ta là được rồi, đợi mấy ngày là cái quỷ gì. Anh ta nhìn thời gian, cũng sắp ba giờ sáng rồi, lúc này đi tìm người ta nói chuyện cũng không phù hợp, ai biết bên ngoài có phóng viên ngồi chực sẵn không, thế là anh ta nói với Tất Phương: “Có gì ngày mai rồi nói, hôm nay cô lẻn vào kiểu gì? Không khéo lại bị phóng viên chụp được, tôi đã đủ scandal rồi, không muốn thêm chuyện.”
Tất Phương chỉ vào cửa sổ đang mở: “Từ đây đi vào, chắc là không bị chụp đâu.”
Quý Thịnh nhìn bầu trời đêm tối đen ngoài cửa sổ mà toát mồ hôi lạnh, anh ta ở tầng ba mươi ba của khách sạn!
Liên tưởng tới dung mạo xinh đẹp kết hợp cùng chiếc váy đỏ quỷ dị đó của đối phương, sắc mặt của anh ta lập tức tái nhợt, vừa lùi lại móc điện thoại vừa lắp bắp nói: “Nói, nói láo, cô cmn nửa đêm nửa hôm hù dọa ai, ai vậy!”
Chiếc váy đỏ gợi cảm này của Tất Phương là chị ấy đặc biệt nhổ một sợi lông đỏ của mình biến thành, kiểu dáng là do Phu Gia tạo, họ chuẩn bị rất chu đáo, đã nghĩ tới rất nhiều nhân tố, chỉ là không ngờ giữa con người còn có kiểu tin đồn đáng sợ như hồng y lệ quỷ.
Thấy Quý Thịnh bị dọa tới tái mặt, đầu lưỡi cũng không duỗi thẳng được, Tất Phương một mặt khó hiểu, một mặt lại cảm thấy anh ta hơi đáng thương. Nhưng chị ấy luôn nhớ nhiệm vụ của chuyến đi này, đáng thương mấy cũng phải dẫn anh ta về, chị ấy nói: “Tôi không gạt anh, anh muốn đi cùng tôi không?”
“Không không không!” Quý Thịnh xua tay lia lịa, lùi lại, vô cùng kháng cự: “Tôi không đi!”
“Tại sao không? Rõ ràng anh đã để lại bình luận cho chúng tôi rồi.” Chân mày xinh đẹp của Tất Phương nhíu lại, chị ấy nhịn không vung nắm đấm đánh ngất người ta, suy nghĩ một lúc, cúi người kéo váy dài tới gót chân xé đi một khúc biến thành váy siêu ngắn. Đôi chân xinh đẹp thẳng tắp lộ ra, chị ấy cầm vải đã xé xuống đi tới gần Quý Thịnh, ép anh ta vào góc tường, vươn một tay ra ấn lên vách tường bên tai anh ta, nỗ lực thể hiện ra tư thái diêm dúa: “Thích tôi không?”
Lúc này Quý Thịnh vô cùng tuyệt vọng, điện thoại mất tín hiệu không thể liên lạc với ai, cửa lại không mở được, anh ta và hồng y nữ quỷ bị nhốt trong phòng, đối phương còn hỏi anh ta thích không.
“Chị, xin chị tha cho tôi đi.” Quý Thịnh giãy giụa nói: “Chị đưa địa chỉ mồ mã cho tôi, tôi nhất định sẽ tới đốt một xe tải tiền cho chị! Hoặc hai xe tải, ba xe tải, đều có thể thương lượng!”
Tất Phương coi như không nghe, giơ một chân lên quấn tới ngang hông anh ta, tiện tay dùng vải đỏ đã xé xuống cột hai tay của anh ta lại, mời anh ta lần nữa: “Theo tôi về thôn đi, trưởng thôn đã chuẩn bị đồ ăn ngon cho anh rồi.”
Quý Thịnh cảm nhận được độ ấm ngang hông và trên cổ tay, cảm xúc sợ hãi cũng được khắc chế lại một chút, anh ta kinh hồn bạt vía: “Cô không phải quỷ?”
“Đương nhiên không phải.” Tất Phương lấy làm lạ nhìn anh ta: “Quỷ không có hình thái, mắt thường không nhìn thấy.”
Quý Thịnh không hề muốn truy hỏi chị ấy tại sao lại khẳng định sự tồn tại của quỷ như vậy, anh ta gian nan vặn vẹo hai tay, cố gắng ngửa ra sau cách xa chị ấy, đáng tiếc phía sau chính là cửa, không lùi được: “Vậy cô thả tôi ra, chúng ta có gì từ từ nói, đừng manh động.”
“Anh đồng ý cùng tôi về thôn trước.” Tất Phương ung dung đặt hai tay lên vai anh ta, sau đó cầm đầu anh ta ấn vào ngực mình: “Không đồng ý thì tôi sẽ động thủ.”
Quý Thịnh bị hành động hào phóng của chị ấy dọa ngốc, nhìn thấy mặt mình sắp chạm vào hai gò đồi kia, anh ta vội vàng đồng ý: “Đợi một chút! Tôi đi với cô, tôi đi với cô!”
Tất Phương vừa nghe anh ta đồng ý, lập tức buông tay nhảy xuống sàn, sau đó cúi người khiêng anh ta đi ra cửa sổ.
“Chị! Chị gái xinh đẹp! Chị đừng làm bậy!” Quý Thịnh bị dọa tới hồn lìa khỏi xác, nhưng hai tay còn bị trói không thể vùng vẫy được, chỉ có thể cố gắng đá chân: “Khách sạn có thang máy, chúng ta có thể đi từ lối đi bình thường!”
Tất Phương: “Không phải nói sẽ bị phóng viên chụp được?”
Quý Thịnh thức thời nói: “Chụp được thì chụp được! Tôi nhiều bạn gái tin đồn như thế, thêm một người cũng không hề gì.”
*
Sau nửa tiếng, Quý Thịnh và Tất Phương từ lầu một đại sảnh khách sạn đi ra, ngồi lên taxi tới sân bay.
So đi vội vã, Quý Thịnh chỉ kịp thu xếp một túi hành lý, lúc này trên người còn đang mặc áo bành tô do đoàn phim chuẩn bị cho mùa đông, tóc cũng chưa gội, tùy ý đội cái mũ lên, nhưng cho dù là ăn mặc xuề xòa như vậy, hình tượng của anh ta vẫn vô cùng nổi bật, nhìn xa xa đã biết chính là một anh chàng đẹp trai. Trên người Tất Phương vẫn là chiếc váy đỏ mỏng nhẹ và sandal gót nhỏ màu đỏ, chẳng qua váy đã ngắn đi một khúc, hơn nữa bởi vì lúc xé không quá chú ý nên ở phần viền có rất nhiều răng cưa, trông rách nát, cho người ta cảm giác từ nữ thần gợi cảm lập tức biến thành cô gái xinh đẹp yếu đuối.