Virtus's Reader

Tài xế taxi là một ông chú, không nói nhiều, sau khi đón họ lên xe, ngoài hỏi địa chỉ thì không nói gì thêm, chỉ có điều ông ấy luôn thường nhìn hai người họ qua gương chiếu hậu, trong ánh mắt ngập tràn ý vị tra xét.

Quý Thịnh đang vô cùng bất an, không để ý tới ánh mắt kỳ quái của chú tài xế. Anh ta thường móc điện thoại ra nhìn, luôn rơi vào trạng thái mất tín hiệu, tối mai còn có vai của anh ta, cứ im lặng đi như vậy, không biết đạo diễn có điên tiết lên không, còn có chị Vương…

Sau một tiếng, họ tới sân bay, Quý Thịnh móc tiền trả tiền xe, lúc đang muốn mở cửa xuống xe lại phát hiện cửa xe bị khóa không mở được, sau đó nghe chú tài xế bỗng nhiên nói: “Cô gái, trong sân bay đông người, còn có nhân viên cảnh vụ, nếu cô có khó khăn gì, tôi có thể xin họ hỗ trợ giúp cô.”

Quý Thịnh: “…”

Tất Phương lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Chú tài xế ngoài lạnh trong nóng xác nhận nhiều lần chị ấy không bị bạo lực, hiếp bức gì, cuối cùng cũng thả họ xuống xe.

Quý Thịnh cúi đầu, đang thương đến quầy mua vé máy bay, cũng may trong ví của anh ta nhiều tiền mặt, nếu không lúc này vé máy bay cũng không mua nổi. Anh ta nhìn Tất Phương, thấy chị ấy bất động, hỏi: “Chứng minh nhân dân của cô đâu? Không mua vé máy bay sao?”

Tất Phương: “Tôi không đi máy bay.”

Quý Thịnh: “??”

Tất Phương: “Anh yên tâm, tôi sẽ ở Hải Thành đón máy bay.”

“…” Quý Thịnh thầm nghĩ cô nói như vậy tôi càng không yên tâm đó được không?

Đưa mắt tiễn Quý Thịnh thông qua cửa kiểm an đi vào phòng chờ, Tất Phương ra ngoài sân bay lặng lẽ chờ đợi chuyến bay cất cánh, hành khách qua lại xung quanh đều không tự chủ đưa mắt nhìn hai chân dài nuột nà và sandal của chị ấy, trong ánh mắt ngập tràn khâm phục.

Trong sảnh chờ VIP, Quý Thịnh tìm nhân viên công tác mượn điện thoại trốn trong góc gọi điện thoại cho trợ lý, trợ lý đang ngủ ngon bị đánh thức nên hơi cáu gắt, nhìn thấy số lạ còn cúp điện thoại.

Quý Thịnh kiên trì gọi, lúc gọi lần thứ tư cũng kết nối được.

Giọng nói nghiêm túc của Tiểu Hoàng truyền tới: “Xin chào?”

Quý Thịnh tức giận nói: “Cậu to gan rồi ha, dám cúp điện thoại của tôi ba lần liền!”

Tiểu Hoàng giật mình: “Anh Quý? Không phải, số điện thoại này anh gọi từ đâu tới vậy?”

Quý Thịnh: “Mượn đó, điện thoại của tôi hỏng rồi. Phải rồi, có việc nói với cậu, hôm nay tôi tạm thời có việc đến Hải Thành một chuyến, cậu nhớ nói với đạo diễn giúp tôi một tiếng, lý do tùy cậu bịa, có thể được duyệt là được.”

Tiểu Hoàng còn trong trạng thái bán tỉnh táo khi giấc ngủ bị ngắt đoạn, nghe vô cùng mơ hồ: “Cái gì, sao đột nhiên anh lại đi? Vậy khi nào anh về? Giải thích với chị Vương thế nào? Liệu em có bị đạo diễn lột da không?”

Quý Thịnh chủ động ngó lơ một chuỗi câu hỏi đó, nói một mình: “Vất vả cho cậu rồi, đợi tôi về nhất định sẽ bồi thường cho cậu.”

Sau đó cúp điện thoại.

Trả điện thoại cho nhân viên công tác, nhân tiện ký tên và từ chối chụp ảnh cùng với người ta, Quý Thịnh co quắp trong sô pha ở trong góc đợi máy bay.

Chuyện gặp phải trong tối nay thực sự quá kỳ quái, Quý Thịnh cảm thấy không thể tiết lộ với người khác, hơn nữa suy nghĩ tới lai lịch quỷ dị của cô gái váy đỏ kia, anh ta cũng không dám khai chị ấy ra. Dù sao thì nhìn bộ dạng của chị ấy cũng không giống muốn hại người, chi bằng tới Hải Thành xem thử, coi như cho mình nghỉ một ngày, cùng lắm quay về ăn mắng vài trận…

Sau bốn mươi phút, máy bay từ Ô Thành tới Hải Thành cất cánh, lúc này đã hơn năm giờ sáng, bầu trời trên tầng mây đã sáng rồi.

Quý Thịnh ngồi ở vị trí sát cửa sổ ở khoang hạng nhất, anh ta rụt đầu vào trong áo bành tô ngủ, thế nhưng hôm nay máy bay cực kỳ xóc nảy, làm kiểu gì anh ta cũng không ngủ được, chỉ đành ngắm mây ngoài cửa sổ ngây dại.

Bỗng nhiên, anh ta nhìn thấy trong tầng mây xẹt qua một điểm đỏ, tựa như là con chim nhỏ. Anh ta ngẩn người, nhìn kỹ lại, đám mây trắng phau dàn trải, không có bất cứ tạp sắc nào.

Là ảo giác nhỉ, đoán chừng là do quá mệt.

Nghĩ tới mình vừa mới quay phim đêm mưa, sau đó luôn bị dày vò tới bây giờ chưa nghỉ ngơi, Quý Thịnh lập tức cảm thấy bi thương.

*

Hôm nay mùng bốn Tết, thời tiết ở Hải Thành cực kỳ đẹp, ánh mặt trời tràn trề, gió nhẹ thổi từng đợt.

Lúc từ trên máy bay đi xuống, da đầu Quý Thịnh căng chặt, tâm trạng phức tạp. Anh ta vừa hi vọng đây là một trò đùa quái ác, cô gái váy đỏ kia không xuất hiện nữa, vừa hi vọng có thể nhìn thấy chị ấy, dù sao thì đường xá xa xôi chạy tới một chuyến cũng không dễ dàng.

Đi ra từ lối ra sân bay, Quý Thịnh ở cửa nhìn ngó xung quanh, đang muốn quay lại mua vé đi về, trên vai bỗng nhiên có thêm một cánh tay.

Tất Phương vỗ vai của anh ta, chỉ vào nhóm người bên tay trái nói: “Đi theo tôi đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!