Virtus's Reader

Quý Thịnh không ngờ “đi” mà chị ấy nói là đi thật! Từ sân bay đi bộ tới làng du lịch Thần Thú, chặng đường ước chừng mười lăm cây số, lúc họ đi tới cổng thôn, vừa hay tới giờ cơm trưa.

“Không được rồi, tôi sắp ngất rồi.” Quý Thịnh dựa vào cổng chào của thôn thở dốc, lần đầu tiên trong đời anh ta đi bộ xa như thế, bữa sáng còn chưa ăn, cảm thấy sắp hạ đường huyết rồi.

Nhưng sau khi nhìn thấy cổng chào của làng du lịch, cuối cùng anh ta cũng nhớ ra chuyện mình được chọn làm người có duyên. Trước đây, sau khi anh ta gửi tin nhắn cho làng du lịch cũng không còn theo dõi tình huống sau đó nữa, cách hai ngày vào xem mới phát hiện mình đã được chọn trúng, khi đó anh ta tưởng kết quả này đã hết hạn rồi, không quan tâm, đâu biết người ta sẽ băng ngàn cây số tới cửa mời!

“Thôn các cô khá thật, làm kinh doanh thế này sợ là sẽ sạt nghiệp mất.” Quý Thịnh lầm bầm nói.

Tất Phương nhìn anh ta, chặng đường này đều là anh ta tiêu tiền, cũng không biết ai sẽ sạt nghiệp.

*

Trong ngày Tết, ngày nào trên bàn ăn của làng du lịch cũng đều là cá thịt, các thôn dân ăn mấy ngày, sau đó lần lượt bày tỏ thực sự đã ăn ngán, hi vọng có thể đổi sang chút cháo rau thanh đạm cân bằng lại.

Đế Giang còn chỉ vào mặt của Tiêu Anh Tuấn nói: “Nhìn Anh Tuấn xem, đã ăn tới phì rồi.”

Tiêu Anh Tuấn nghe vậy lập tức chảy nước mắt cảm động, anh ta đã sớm muốn nói, cá thịt do trưởng thôn nấu quá ngon, mỗi lần anh ta cầm đũa lên không dọn sạch dĩa căn bản không dừng được, cộng thêm dạo gần đây được nghỉ không làm gì, lượng vận động gần như là 0, cân nặng của anh ấy tăng vọt lên, tối qua cân thử xem, đã đột phá 80kg, mập hẳn lên 4kg.

Tuy anh ta cao, nhưng cũng không gánh nổi tướng người như vậy, còn ăn nữa, sợ là anh ta sẽ biến thành tên mập một tạ.

Nhìn gương mặt đẹp trai tựa như đã tròn lên một vòng của Tiêu Anh Tuấn, buổi trưa Ôn Cố đã chuẩn bị vài món ăn thanh đạm, trứng xào dưa leo, măng xào khoai từ, cá chim hấp và bông cải xanh xào chay, cộng thêm một món canh đậu phụ cải trắng, nhìn thoáng qua nước dùng nhạt nhẽo cực kỳ không muốn ăn.

Nhưng mùi vị vẫn rất ngon.

Tiêu Anh Tuấn không dám tùy tiện nữa, bưng nửa bát cơm, chan chút canh rau và hai miếng dưa leo, hai miếng măng trộn thành cơm trộn ngồi chồm hổm bên cửa ăn một mình, vô cùng khắc chế.

Ôn Cố rất cạn lời với dáng vẻ bần tới cùng cực này của anh ta, cô nghĩ ngợi rồi vào bếp gắp cho anh ta vài cọng kim chi bỏ vào trong bát cơm: “Thêm rau cho anh, món này khá có vị, rất hao cơm, nhiệt lượng không cao, không dễ phát phì.”

Tiêu Anh Tuấn gạt một cọng kim chi trộn vào trong cơm chan canh ăn, cảm giác giòn giã vô cùng hợp với cơm, có cảm giác càng ăn càng đói.

Tiêu Anh Tuấn trầm mặc một lúc nói: “Cảm ơn trưởng thôn.”

“Không phải khách sáo.” Ôn Cố xoay người quay lại vị trí ăn cơm.

*

Tất Phương dẫn Quý Thịnh đẩy cửa viện đi vào, thoáng nhìn thấy Tiêu Anh Tuấn ngồi ở cửa ăn cơm, chị ấy ngẩn người đi lại hỏi: “Sao anh không ngồi trong nhà ăn cơm?”

Tiêu Anh Tuấn nghe thấy giọng nói ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là cái đùi lộ ra bên ngoài và chiếc váy ngắn tả tơi của Tất Phương. Anh ta đứng bật dậy: “Có người bắt nạt cô?”

Tất Phương còn chưa lên tiếng, ánh mắt của anh ta đã chuyển sang nhìn người đàn ông theo phía sau chị ấy, người đàn ông mang vẻ ngoài vô cùng ưu tú, nhìn hơi quen mắt, nhưng nhất thời anh ta không nhớ ra đã từng thấy ở đâu: “Là do anh ta làm?”

Đối mặt với ánh mắt đề phòng và hoài nghi của Tiêu Anh Tuấn, Quý Thịnh rất muốn lớn tiếng kêu oan, nhưng lúc này anh ta vừa đói vừa khát, chỉ duy trì động tác đứng này đã tốn hết sức, vốn không có dư thể lực và cảm xúc để phát huy.

Tất Phương khó hiểu nói: “Không có ai bắt nạt tôi hết, anh ta là người có duyên tôi mời tới.”

Ôn Cố và các thôn dân nghe thấy động tĩnh lập tức chạy ra nhìn, Phu Gia quét mắt từ trên người Quý Thịnh và chiếc váy của Tất Phương, cười ha ha nói: “Xem ra kế hoạch của chúng ta có hiệu quả rồi.”

Tất Phương gật đầu nói: “Quả thật hữu hiệu.”

Quý Thịnh không biết họ đang lẩm bẩm cái gì, anh ta nhìn chằm chằm vào Ôn Cố trong đám người, cầu giúp đỡ: “Trưởng thôn? Có nước uống không?”

Trong mỗi video mỹ thực gần như Ôn Cố đều lộ mặt, anh ta đã xem mấy lần, vì vậy có thể nhận ra cô ngay.

“Có, anh vào nhà ngồi một lúc đi.” Nghe thấy giọng nói khàn khàn của đối phương, trong lòng Ôn Cố xẹt qua một tia nghi hoặc, Tất Phương đã làm gì anh ta rồi, sao lại giống như đã bị ngược đãi vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!