Đi vào nhà ngồi xuống uống một ly trà nóng, ăn hai cái bánh sữa hoa hồng, cuối cùng Quý Thịnh cũng hồi phục chút tinh lực, không biết có phải vì quá đói không, anh ta lại cảm thấy trà và điểm tâm ở đây cực kỳ ngon, ngon hơn bất cứ loại trà nổi tiếng đắt đỏ, đồ ngọt cao cấp mà anh ta từng thưởng thức.
Quý Thịnh không nhịn được lại ăn một miếng bánh sữa hoa hồng, vị sữa thơm ngậy và vị hoa hồng đặc biệt tổ hợp hoàn mỹ lại với nhau, mang tới cho đầu lưỡi cảm giác khác biệt, độ mềm mại đàn hồi càng khiến anh ta không thể ngừng: “Trưởng thôn, điểm tâm này là do cô làm sao? Mùi vị thật đặc biệt, rất ngon.”
Ôn Cố cười nói: “Thích thì ăn nhiều một chút, nếu không đủ thì trong bếp vẫn còn.”
Quý Thịnh vội xua tay nói: “Không cần không cần, đừng phiền phức, cô đi ăn cơm trước đi, mặc kệ tôi, tôi có thể tự lo liệu.”
Vây xem người có duyên xong, các thôn dân quay lại bàn tiếp tục ăn cơm, Tất Phương thì tới hồ nước kiếm ăn, để lại một mình Ôn Cố ở đây tiếp đãi Quý Thịnh. Cô đang nghĩ không ăn cơm lát nữa sẽ nguội mất, thế là cũng không khách sáo với anh ta, gật đầu nói: “Vậy anh ngồi nghỉ ngơi một lúc trước.”
Quý Thịnh nhìn theo cô đi vào phòng ăn, nói là phòng ăn, trên thực tế bởi vì diện tích của căn phòng này có hạn, bàn ăn chỉ cách khoảng ba mét so với khu vực anh ta đang ngồi, ở giữa treo một cái màn, nếu thị lực tốt một chút, nhìn một cái là có thể nhìn thấy rõ món ăn trên bàn.
Thị lực của Quý Thịnh cực kỳ tốt, anh ta nhìn bốn món rau một món canh thanh đạm trên bàn, còn có các thôn dân ăn ngon lành, thầm nghĩ, nguồn lợi của làng du lịch này quả nhiên không ra sao, Tết tư lại ăn hà tiện như vậy, hơn nữa một bàn lớn người chỉ có bốn món rau một canh, tuy lượng phần ăn rất nhiều nhưng có thể thấy rõ độ nghèo.
Cũng không biết sẽ nấu gì cho anh ta ăn.
Ăn cơm xong, Xuân Thập và Bạch Trạch thu dọn bát đũa tới nhà bếp rửa, Ôn Cố chạy tới sau viện lấy nguyên liệu nấu ăn.
Lúc này, Tất Phương ăn cá xong thay quần áo quay lại, trong tay còn đang xách một giỏ tôm sông nhảy tung tóe, chị ấy đưa giỏ cho Quý Thịnh: “Cho anh ăn.”
Quý Thịnh nhìn tôm sông tươi rói, lập tức hứng thú: “Tôm này luộc lên là ngon nhất, bỏ chút gừng khử mùi tanh, thịt tôm vừa ngọt vừa mềm.”
Tất Phương: “Tùy anh ăn kiểu gì, tặng anh là của anh.”
Chị ấy đặt giỏ xuống, xoay người đi.
Quý Thịnh hơi ngẩn người, sao lại đi rồi, lẽ nào muốn anh ta tự luộc? Nửa đêm bắt máy bay chạy tới Hải Thành luộc tôm, nói ra sẽ bị người ta cười nhạo. Anh ta nhìn tôm trong giỏ trầm tư một lúc, Ôn Cố bỗng nhiên từ cửa sau đi vào, trong tay cầm một đống vật thể không rõ giống như ốc sên màu trắng.
Quý Thịnh hồi thần nhìn thấy liền kinh ngạc: “Tặng cho tôi nữa?”
“Đúng vậy, mới sáng sớm anh đã từ Ô Thành tới, chắc chắn vẫn chưa ăn cơm nhỉ? Tôi nấu cho anh một bát mì hải sản, mùi vị thịt trai này không tồi.” Ôn Cố nhìn thấy tôm nhỏ trong giỏ: “Ể, tôm ở đâu ra vậy?”
Quý Thịnh vô cùng hoài nghi đống thịt trai này, ánh mắt dán chặt lên người nó, mất một lúc mới trả lời câu hỏi của cô: “À, tôm do Tất Phương tặng.”
Ôn Cố gật đầu, xách giỏ vào bếp: “Vậy nấu chung luôn đi.”
Thấp thỏm chờ đợi hơn hai mươi phút, một hương thơm ngào ngạt bỗng nhiên từ nhà bếp bay tới, Quý Thịnh ngửi được không nhịn được nuốt nước bọt, bụng bỗng phát ra tiếng ọc ọc kêu đói, vô cùng vang. Anh ta ngượng ngùng nhìn xung quanh, cũng may trong nhà chỉ có một đứa trẻ, nếu không hình tượng của anh ta sẽ sụp đổ hết.
Bạch Trạch lặng lẽ quay đầu nhìn anh ta, rút cây kẹo trong miệng ra hỏi: “Muốn ăn kẹo không?”
Bên ngoài cây kẹo đó dính đầy nước bọt, bóng loáng, Quý Thịnh lắc đầu lia lịa từ chối: “Không sao tôi có thể chịu được, bây giờ ăn kẹo lát nữa không ăn nổi mì, bạn nhỏ, em để dành ăn đi.”
“Được thôi.” Bạch Trạch nhét kẹo sữa đã lôi ra được một nửa vào trong túi, ngậm lại cây kẹo, cúi đầu chơi cờ.
Trong nhà bếp, hương thơm mê người lan tràn cả không gian, Ôn Cố mở nắp nồi múc mì vào trong bát, từng cục thịt trai được cắt thành viên nằm trong mì, trơn bóng đáng yêu. Xuân Thập khoanh tay đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn: “Tại sao lại nấu thứ này cho anh ta ăn?”
Cho thôn dân khác và nhân viên con người ăn đã đành, anh đã sớm quen nên không có gì đáng nói, sao bây giờ tùy tiện xuất hiện một người có duyên cũng phải lấy cái này ra đãi. Loại trai này khó tìm, anh lục tung hơn nửa đáy biển cũng chỉ tìm được năm con, ăn hết là hết.
“Tôi từng tra tài liệu của anh ta.” Ôn Cố gắp từng topping bỏ vào trong bát mì bày biện, đồng thời giải thích: “Anh ta là con cái nhà giàu, mười mấy đời tổ tiên đều là nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh, gia thế xuất thân như vậy, chắc chắn anh ta từng ăn rất nhiều sơn hào hải vị. Món ăn bình thường chắc rất khó khiến anh ta xao động, chúng ta phải lấy ra một số thứ đặc biệt.”