Xuân Thập vẫn không vui: “Thứ đặc biệt có rất nhiều, cây thiên vị chi trong linh điền rất đặc biệt, tại sao cứ phải nấu thịt trai?”
Ôn Cố: “Tôi đã quên còn có thiên vị chi, khi đó chỉ nghĩ dùng thịt trai nấu mì hải sản thôi, hơn nữa thiên vị chi không dễ nấu, rất khó khống chế hương vị.”
Thiên vị chi là một loại linh chi được Xuân Thập tìm thấy từ sâu trong núi Ngô Đầu, kích thước của nó rất lớn, trên một thể mẹ có rất nhiều phân nhánh, loại linh chi này rất đặc biệt, nó không có vị cố định, mùi vị mà mỗi người thưởng thức được đều khác nhau, căn bản không phù hợp mang ra làm nguyên liệu thường gặp.
Xuân Thập vẫn không hài lòng với lời giải thích này, anh nhíu mày nói: “Thập Nhất, có phải cô ấy anh ta đẹp trai cho nên mới lấy thịt trai ra chiêu đãi anh ta?”
Ôn Cố ngẩn người: “Đương nhiên không phải, anh nghĩ gì vậy, tôi là người sẽ bị mỹ sắc dễ dàng mê hoặc sao?”
“Mỹ sắc?” Xuân Thập lộ ra biểu cảm quả nhiên là như vậy: “Cho nên cô thực sự cảm thấy anh ta rất đẹp?”
Ôn Cố: “…”
Xuân Thập tức giận nói: “Hừ! Nông cạn!”
Ôn Cố thấy anh tức giận như thế, trong lòng khó hiểu, cô gãi đầu, trong đầu bất thình lình nổi lên một suy nghĩ, thăm dò nói: “Nói tới vẻ ngoài, lẽ nào không phải anh đẹp trai nhất sao? Anh ta đâu thể so với anh?”
Biểu cảm phẫn nộ của Xuân Thập khựng lại, trong mắt lướt qua vẻ bất ngờ, anh quỷ dị trầm mặc một lúc, nhíu mày hỏi: “Cô thật sự nghĩ như vậy?”
“Đương nhiên rồi!” Ôn Cố thấy chiêu này thật sự hữu hiệu, lập tức bắt đầu nịnh nọt: “Anh nghĩ xem, anh là người đẹp trai nhất thôn chúng ta, ngay cả Phu Gia anh ta cũng không bì được, sao có thể so với anh? Ngũ quan của anh đẹp hơn anh ta, cao hơn anh ta, tỉ lệ dáng người cũng đẹp hơn anh ta, nếu tôi thật sự là người nông cạn, chắc chắn sẽ thích anh.”
Xuân Thập nghe tới mê ly, khóe miệng cũng nhếch lên, nhưng tới khi nghe được câu cuối cùng, lại thu nụ cười lại, tốc độ biến mặt có thể sánh với diễn viên chuyên nghiệp.
“Vậy cô thích cái gì?”
Ôn Cố bưng mâm thức ăn đến cách vách đưa mì cho Quý Thịnh, thuận miệng cười nói: “Tôi thích kiếm tiền.”
Xuân Thập lập tức rơi vào suy tư.
*
Đối mặt với một bát mì hải sản thơm phức như vậy, Quý Thịnh đói cả buổi sáng có hơi mất kiềm chế.
Để biểu hiện ra hiệu quả nhân vật tốt hơn, sau khi vào đoàn, anh ta chưa từng ăn mì phở, ngày nào cũng đói bụng ăn chút ức gà luộc hoặc ăn táo, sống cực kỳ khổ. Hôm nay ăn ba miếng bánh sữa hoa hồng đã phá giới rồi, nếu ăn thêm bát mì này nữa, có thể anh ta sẽ bị đạo diễn mắng chết.
Quý Thịnh chỉ do dự một lúc đã bị mùi thơm đánh bại, vội vã cầm đũa lên ăn.
Mắng thì mắng thôi, dù sao cũng đã bị mắng không ít rồi.
Nước dùng của mì hải sản rất tươi, húp một ngụm nóng hổi, dạ dày đã đói meo vội vàng cảm nhận cái ngon ngọt của nó. Topping của bát mì này vô cùng phong phú, năm con sò, ba con tom, hai con bạch tuộc nhỏ dài cỡ ngón tay giữa, cộng thêm rau xanh và từng viên màu trắng nhỏ lềnh bềnh trong nước mì.
Quý Thịnh gấp rút ăn, có lẽ là vì đã quá lâu chưa từng ăn mì, anh ta cảm thấy bát mì này thực sự quá ngon, nghĩ nát óc lấy toàn bộ mỹ từ khen ngợi ra để hình dung nó cũng không đủ. Anh ta ăn một hơi hết hơn nửa bát mì, lúc này mới gắp một viên ăn, sau khi nhai mới phát hiện thứ này giống như là thịt trai, lập tức nhớ tới đống mềm oặt màu trắng không rõ Ôn Cố cho anh ta xem lúc nãy.
Anh ta từng ăn không ít thịt trai, nhưng chưa từng thấy thịt trai nào lớn như vậy, vốn tưởng mùi vị chắc chắn rất tệ, không ngờ lại bị vả mặt đau điếng.
Đây có thể nói là thịt trai ngon nhất mà anh ta từng ăn, chất thịt mềm mịn đàn hồi có độ dai, nếm một cái là biết trai thiên nhiên.
Quý Thịnh hỏi: “Trưởng thôn, thịt trai này các cô mua ở đâu?”
Ôn Cố mỉm cười: “Đây là cơ mật thương nghiệp của chúng tôi, không thể tiết lộ.”
Thịt trai này dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết tuyệt đối không rẻ, Quý Thịnh thầm nghĩ, với lợi ích kinh doanh của thôn các cô, bản thân cũng sắp không ăn nổi cơm rồi nhỉ, thế mà lại còn cho một người có duyên trải nghiệm miễn phí – ăn thứ tốt như thế này. Đây không phải là tốt bụng, là ngốc.
*
Ăn hết một bát mì hải sản đầy ắp, Quý Thịnh ngồi ỳ trên ghế không muốn nhúc nhích. Anh ta nghiêng đầu dựa vào lưng ghế, hai tay đan chéo ôm bụng, vẻ mặt thích ý lười nhác, không hề giống với hình tượng ngôi sao lớn trên màn ảnh.
“Trưởng thôn, tay nghề nấu ăn của cô tốt như vậy, sao không mở một nhà hàng đàng hoàng, làm giải trí nhà nông gì đó?” Quý Thịnh nói: “Giải trí nhà nông có kiếm tiền mấy cũng không bằng được với nhà hàng cao cấp. Hôm nay bát mì hải sản này, nếu đổi sang không gian dùng bữa cao cấp đẹp đẽ, ít nhất đáng giá năm sáu trăm tệ, thậm chí hơn một nghìn tệ cũng không quá.”