Nhưng cái hot của anh ta không phải là hot đúng nghĩa, khi đó tuy có rất nhiều khán giả thích gương mặt của anh ta, trở thành fans của anh ta, nhưng còn nhiều người cười nhạo châm biếm anh ta hơn, lấy lời thoại não tàn trong phim của anh ta ra làm trò đùa, công kích vẻ ngoại của anh ta.
Bất luận anh ta xuất hiện ở hoạt động nào, làm ra biểu cảm gì, hoặc nhìn ai một cái cũng sẽ bị bịa thành đủ kiểu làm trò.
Mới đầu, khi dân cư mạng cười nhạo bôi bẩn anh ta, có thể chỉ là cảm thấy vui hoặc làm trò thuần túy, không có ác ý, nhưng sau đó người theo trào lưu ngày càng nhiều, khiến cho ấn tượng của người qua đường đối với anh ta đều dừng ở học trưởng bá đạo lạc loài, lời nói tàn ác của các anh hùng bàn phím thậm chí còn diễn biến thành bạo lực mạng.
Sau đó công ty quản lý đặc biệt mua thủy quân tẩy trắng cho anh ta, nhưng không có hiệu quả mấy.
Chuyện này đã tạo nên ảnh hưởng rất lớn với anh ta.
Không nói cha mẹ đối mặt với ánh mắt dị nghị của bạn bè thân thích thế nào, việc nhận vai diễn cũng gặp khó khăn rất lớn. Hình tượng của một diễn viên bị bôi bẩn, trong tình huống hot trend, đạo diễn ưa chuộng danh tiếng sẽ không cân nhắc để anh ta đóng chính.
Huống hồ giới giải trí không ít người biết bối cảnh thân thế của anh ta, càng dễ tiếp nhận hình tượng bá đạo của anh ta, để tránh khỏi đắc tội với nhà họ Quý cũng sẽ không mời anh ta, chỉ có các bộ phim não tàn thuần túy mang mục đích kiếm tiền mới dám đưa ra đề nghị hợp tác với anh ta.
Khoảng thời gian đó, Quý Thịnh rất chán nản, gần như sắp ngạt thở. Không muốn về nhà, không muốn ra ngoài tham gia hoạt động, soi gương nhìn thấy bản thân cũng cảm thấy phiền, thậm chí cảm thấy những antifans trên mạng nói có lý, còn tường có ý nghĩ phẫu thuật thẩm mỹ.
Sau đó chị Vương cũng chính là người quản lý của anh ta giành được một cơ hội cho anh ta, chính là một vai phụ trong bộ phim cổ trang quy mô lớn đang quay – “Thịnh Đường”, tuy là vai phụ nhưng không ít đất diễn, thiết lập nhân vật cũng tốt, mấu chốt hơn là đạo diễn của bộ phim này là đạo diễn chính kịch có danh tiếng rất cao trong giới, phim do ông ta quay gần như bộ nào cũng có thể giành được giải thưởng.
Chị Vương và đạo diễn là bạn học cũ, quan hệ tốt, mặt dày xin giúp anh ta một cơ hội casting cho vai này.
Lúc casting, Quý Thịnh không quá tự tin với bản thân, nhưng vẫn ôm theo tâm thái thử sức nghiêm túc biểu diễn. Kết quả không biết đạo diễn nể mặt chị Vương hay thật sự cảm thấy anh ta diễn tốt, cuối cùng lựa chọn anh ta.
Trước khi vào đoàn, anh ta cố gắng tập luyện, khổ luyện động tác đánh đấm hơn hai tháng, còn đặc biệt mời giáo viên diễn xuất dạy cho anh ta, sau khi vào đoàn, không hề dám lười nhác, thần kinh lúc nào cũng căng cứng, sợ bất cẩn khiến đạo diễn bất mãn, hoặc đắc tội nhân viên công tác khác.
Do thái độ của anh ta đoan chính, toàn bộ cảnh quay đều tự diễn, đối nhân xử thế lại ôn hòa lịch sự, thành công để lại ấn tượng tốt như khiêm tốn, quân tử, tận chức trong mắt các nhân viên công tác trong đoàn phim, đạo diễn còn an ủi anh ta đừng để ý lời ngôn luận trên mạng, hứa bộ phim tiếp theo sẽ tiếp tục hợp tác với anh ta.
Mấy hôm trước, anh ta cùng đạo diễn và vài diễn viên chính ra ngoài ăn đêm, anh ta uống hai ly rượu, có hơi ngà ngà say, về khách sạn xem video một lúc, khi dạo tới trang chủ của làng du lịch Thần Thú, nhìn thấy tiểu sử ma sai quỷ khiến để lại bình luận, bộc bạch hết cảm xúc tiêu cực dồn nén trong lòng trong khoảng thời gian này ra. Nếu vào lúc anh ta tỉnh táo, tuyệt đối không thể kể tâm sự ra như vậy.
Quý Thịnh ngồi nghiêng ngã trên ghế một lúc, thời gian rảnh rỗi hiếm có khiến anh ta cực kỳ thoải mái, trong đầu xẹt qua đủ chuyện xảy ra trong nửa năm nay, bỗng nhiên cảm thấy thực ra cũng không có gì, không phải chỉ là bị người khác châm biếm vài câu sao, dù sao cũng không đau không ngứa.
Hơn nữa bây giờ cũng đang đóng phim, là một khởi đầu tốt, sau này chắc chắn sẽ ngày càng tốt lên. Anh ta đứng dậy dạo trong viện, vươn vai, quay đầu gọi Bạch Trạch: “Bạn nhỏ, dẫn anh vào thôn dạo một vòng, anh mua nhiều kẹo ngon cho em ăn.”
Nói xong, anh ta móc điện thoại ra định lên mạng mua kẹo, nhấn mở màn hình mới nhớ ra điện thoại hỏng không có tín hiệu: “Ể, điện thoại của anh hư rồi, lần sau bù cho em.”
Bạch Trạch đặt bàn cờ xuống chạy ra, nhìn điện thoại của anh ta: “Điện thoại ổn rồi.”
Quý Thịnh cúi đầu nhìn, nhìn thấy tín hiệu của điện thoại đột nhiên lại đầy, anh ta hơi buồn bực, nghi hoặc nói: “Bạn nhỏ, thôn các em không phải là thôn quỷ đó chứ?”