Tối qua lúc Tất Phương xuất hiện ở khách sạn, vừa hay mất tín hiệu, bạn nhỏ này nói có lập tức có, không thể trùng hợp như thế! Còn nữa, anh ta đi máy bay tới, Tất Phương lại còn tới nhanh hơn anh ta, nghĩ kỹ mà sợ…
Trước đây, đầu óc Quý Thịnh ngơ ngơ ngác ngác không để ý tới những chi tiết này, lúc này lấp đầy bụng, mạch tư duy lập tức rõ ràng, chỉ cảm thấy chỗ nào cũng đáng nghi.
Bạch Trạch giơ tay đặt lên đùi anh ta, mặt bánh bao trắng nõn vô cùng ngây thơ đơn thuần: “Đương nhiên không phải rồi, anh trai, sức tưởng tượng của anh quá phong phú rồi.”
Cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay của Bạch Trạch, Quý Thịnh khẽ thở phào: “Em đợi chút, anh sẽ mua kẹo cho em ngay, em thích vị gì?”
Bạch Trạch ngoan ngoãn nói: “Socola và sữa.”
Lên mạng mua một đơn kẹo, điền địa chỉ là làng du lịch Thần Thú, xong xuôi Quý Thịnh cùng Bạch Trạch ra ngoài dạo khắp nơi. Lần đầu tiên Quý Thịnh nhìn thấy nông thôn cổ xưa giản dị như thế này, rất hứng thú với kiến trúc cổ trong thôn, vừa đi vừa khen: “Bạn nhỏ, thôn các em quả thật rất đẹp, giữ gìn nét đặc sắc ban sơ rất tốt.”
Hơn nữa chất lượng không khí rất tốt, có thể so với hồ oxi nổi tiếng là oxi sạch của nước X, anh ta vừa hít một hơi đã cảm thấy hơi say oxi rồi.
Trên đường đụng phải ngỗng trắng, dạo gần đây thức ăn của nó quá tốt, thể hình ngày càng lớn, hai cái chân mảnh chống đỡ cơ thể béo phì lảo đảo, trông rất tốn sức. Các con trai thỏ của ngỗng trắng cũng phát triển rất tốt, con nào con nấy giống như mèo lớn, nhảy lên cao gần 2m, vô cùng khỏe khoắn.
Quý Thịnh không nhịn được cười: “Đây là thỏ ăn thịt và ngỗng ăn thịt do thôn các em nuôi? Không được, anh phải đưa ra ý kiến với trưởng thôn các em, béo như thế, chắc chắn nhiều thịt mỡ, ảnh hưởng chất thịt.”
Anh ta vừa dứt lời, con ngỗng trắng đó bỗng nhiên quay đầu chạy về hướng anh ta, đừng thấy nó béo, chạy nhanh lắm, kêu cạc cạc dọa người.
Quý Thịnh vô thức kéo Bạch Trạch xoay người bỏ chạy: “Sao con ngỗng này còn cắn người nữa?”
*
Tám giờ tối, các thôn dân tụ tập trong viện chơi bài, Quý Thịnh đáng thương co quắp trong góc, toàn thân tỏa ra mùi dầu hoa hồng nồng nặc. Buổi chiều anh ta bị ngỗng trắng đuổi chạy rất lâu, cuối cùng mệt tới mức không chạy nổi, cẳng chân bị nó mổ hai cái, chân không rách da, nhưng sưng một cục lớn, còn có máu bầm, đau tới mức không đi nổi, là Bạch Trạch dìu anh ta về.
Ôn Cố ngồi trước bếp nướng, trở khoai tây và thịt trai trên tấm lưới sắt, dùng bàn chải quệt dầu và nước gia vị qua lại, phát ra tiếng xèo xèo, mất tập trung nói: “Anh Quý, lần này coi như nhận một bài học, sau này mặc kệ là người hay động vật, tuyệt đối không thể nhiều chuyện.”
Quý Thịnh nghẹn ngào gật đầu: “Chưa từng thấy con ngỗng nào thù dai như vậy.”
Xuân Thập lặng lẽ nhìn anh ta, dùng tay chọc vào lưng Ôn Cố: “Ăn được chưa?”
Ôn Cố gật đầu, đưa xâu thịt trai cho anh, sau đó lại xâu một xâu khoai lang nhét vào: “Anh nếm thử xem mùi vị như thế nào, có cần thêm chút bột thì là không?”
Xuân Thập cầm hai xâu ăn mỗi xâu một miếng, vô cùng hài lòng: “Không cần thêm nữa, chuẩn rồi.”
Thôn dân khác thấy đồ ăn ăn được rồi, họ lần lượt xúm lại, lập tức chỉ còn cái lưới không.
Quý Thịnh chỉ hận chân mình bị thương đi quá chậm, không giành được gì, ngửi mùi thơm mê người, anh ta mong chờ hỏi: “Còn thịt trai không?”
Ôn Cố lắc đầu: “Không còn nhiều, phần hôm nay đã ăn hết.”
Con trai do Xuân Thập khiêng từ đáy biển về có kích thước vô cùng lớn, độ dài vỏ trai gần bằng chiều cao gần 1m9 của anh, độ rộng thì cần ít nhất hai người trưởng thành giang tay ôm. Bên trong một con trai bình thường sẽ có ba tới năm hạt ngọc trai to cỡ năm tay, toàn bộ đều được Xuân Thập lấy ra cho Ôn Cố, bảo cô xâu thành dây chuyền đeo trên cổ có thể mang tới may mắn.
Ôn Cố thầm nghĩ như thế không phải sẽ biến thành Sa hòa thượng sao, hơn nữa còn có thể mắc bệnh xương cổ.
Cô nghĩ ngợi, rửa sạch ngọc trai cất vào trong một cái hộp giấu ở đầu giường phòng ngủ, tuy không mang theo bên mình, nhưng ngày nào cũng có phân nửa thời gian ở cùng nó, chắc cũng có hiệu quả.
Vốn dĩ Xuân Thập thấy cô không đeo không vui mấy, sau đó phát hiện cô đặt ngọc trai ở đầu giường, cuối cùng cũng hài lòng.
Kích thước con trai lớn, thịt bên trong cũng nhiều, một con trai gần như đủ cho họ ăn một tuần. Năm con trai được Xuân Thập bắt về bây giờ còn bốn con, lấy ngọc trai nuôi ở sân sau.
Quý Thịnh vô cùng tiếc nuối: “Không còn nhiều sao, tiếc quá.”
Anh ta hít một hơi sâu mùi đồ nướng trong không khí, chỉ cảm thấy lại đói bụng.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại quen thuộc bỗng nhiên vang lên, anh ta móc điện thoại ra nhìn, phát hiện là cuộc gọi của chị Vương, trong lòng lập tức căng thẳng, tiêu rồi, trốn việc bị phát hiện rồi!