Virtus's Reader

Quý Thịnh nhận điện thoại, cẩn thận gọi: “Chị Vương?”

Giọng nói già dặn mà lưu loát của Vương Hân không mang theo chút tình cảm nào từ trong loa điện thoại truyền tới: “Quý Thịnh, có phải cậu định rút khỏi giới quay về kế thừa gia nghiệp không?”

Ngữ khí bình thản giống như đang hỏi tối nay ăn gì vậy.

Quý Thịnh lập tức sợ hãi toát mồ hôi lạnh, sắc mặt còn khó coi hơn gặp quỷ: “Chị Vương, chị đừng hiểu lầm, em thật sự chỉ tạm thời có việc không thể không xin nghỉ, ngày mai sẽ quay về đoàn phim!”

“Tạm thời có việc?” Cuối cùng giọng nói của Vương Hân cũng có một tia dao động: “Nửa đêm cùng một cô gái ăn mặc không chỉnh tề rời khỏi khách sạn, cả đêm điện thoại đều nằm trong trạng thái không thể liên lạc, cậu có việc gì gấp rút như vậy? Nếu không phải tôi ngăn hình ảnh lại, cậu biết trên mạng hôm nay sẽ lại nổ ra tin tức khó coi gì không? Tới lúc đó giải thích với cha mẹ cậu thế nào?”

Lúc Quý Thịnh bị mắng dữ dội nhất ở trên mạng, cha anh ta lần nữa yêu cầu anh ta rời khỏi giới về tập đoàn làm việc, thái độ vô cùng mạnh mẽ, chẳng những đóng băng thẻ ngân hàng của anh ta, còn ngăn mẹ anh ta hỗ trợ.

Đối với trưởng bối nhà họ Quý mà nói, chuyện bản thân anh ta vào giới giải trí chỉ là tiểu bối không hiểu chuyện tùy ý chơi đùa, không thể nhìn nhận như ngành nghề chân chính. Đâu biết anh ta chơi mãi chơi mãi thế mà hủy cả danh tiếng. Tuy bối cảnh thật sự của Quý Thịnh đã được ngăn chặn không lan truyền trên mạng, nhưng những danh môn thế gia qua lại với nhà họ Quý đều biết rõ trong bụng.

Mặc kệ những tin đồn xấu trên mạng đó là thật hay giả, ấn tượng đầu tiên của mọi người dành cho Quý Thịnh không tốt, tính cách tệ hại không nói, còn thích ăn chơi chè chén.

Nhà họ Quý rất coi trọng danh tiếng, dĩ nhiên không cho phép Quý Thịnh tiếp tục gây thị phi bên ngoài nữa.

Quý Thịnh gánh áp lực không chịu về nhà, sau khi giải thích, xin lỗi và đảm bảo, nhất định sẽ chú ý, lựa lời nói tới rách da miệng mới khiến cha anh buông tha.

Bây giờ chưa trôi qua bao lâu, nếu lại bị nổ ra scandal, tuyệt đối sẽ bị áp giải về cưỡng chế rút khỏi giới.

Quý Thịnh hơi ngượng, không thể nói mình bị cưỡng bức rời khỏi Ô Thành, nói thật bây giờ cảm giác của anh ta đối với làng du lịch rất tốt, đương nhiên, ngoài con ngỗng trắng hung tàn kia.

Anh ta vắt hết óc suy nghĩ lý ho hợp lý, thành khẩn nói: “Chị Vương, chị thật sự hiểu lầm rồi…cô gái xinh đẹp đi cùng đó không phải là người trong giới, rất khác với tình huống trước đây, cô ấy tìm em thực sự có việc, quần áo hoàn toàn là ngoài ý muốn. Dạo gần đây không phải em thiếu tiền sao, muốn đầu tư một mối làm ăn, em đã nhìn trúng một làng du lịch, lần này ra ngoài chủ yếu là để khảo sát thực tế, xem thử tình huống kinh doanh của làng du lịch, ngày mai có thể quay về rồi.”

Vương Hân: “Làng du lịch? Quý Thịnh, tiền cậu kiếm được sau khi chăm chỉ quay phim chắc chắn nhiều hơn cái gọi là làng du lịch, cậu tốt xấu gì cũng là thiếu gia nhà họ Quý, khi nào mắt nhìn lại trở nên hạn hẹp như vậy?”

“Cái này chị nói sai rồi.” Quý Thịnh không nhịn được đính chính cho làng du lịch, tuy lúc sáng sớm vừa tới, anh ta cũng cảm thấy nơi này là một nơi không có tiền đồ gì, nhưng thật sự lại quá tốt.

“Với mắt nhìn của em, làng du lịch Thần Thú vô cùng có tiềm lực, cho dù là môi trường hay là đồ ăn đều rất xuất sắc, chỉ cần dụng tâm kinh doanh, sau này không lo không kiếm được tiền.”

Vương Hân trầm mặc một lúc: “Nếu cậu đã có tự tin như thế thì tôi không can dự nữa, nhưng có một điều, cậu phải có mặt cho cảnh quay chiều mai, cậu tự sắp xếp thời gian đừng tới trễ, tuyệt đối không thể đắc tội đạo diễn.”

Quý Thịnh hứa lia lịa, sau khi cúp điện thoại, anh ta thở phào.

Ôn Cố cười híp mắt nói: “Xem ra có thể xác định chuyện đầu tư trước rồi.”

Lời đã nói ra miệng thì phải thực hiện. Nếu không quay về bị chị Vương phát hiện anh ta nói dối, mạng nhỏ khó giữ. Quý Thịnh lên mạng kiểm tra số dư tài khoản của mình, bộ phim thần tượng não tàn trước đó anh ta là người đầu tư lớn nhất, sau khi hot đã kiếm được không ít, đều để trong tài khoản không dùng tới. Khoản tiền này anh ta không nói với bất cứ ai, ngay cả chị Vương cũng không rõ con số cụ thể, tưởng đã bị anh ta quẹt thẻ sạch rồi.

Quý Thịnh tính toán, giơ tay lên, vươn ra một ngón tay: “Tôi đầu tư trước 10 triệu tệ thử xem, dùng hình thức nhập cổ phần, nếu hiệu quả tốt sẽ bổ sung thêm.”

“Nhiều như vậy?” Ôn Cố kinh ngạc một lúc, xoay người nhìn Tiêu Anh Tuấn: “Anh Tuấn, anh tính xem tỉ lệ cổ phần.”

Cô là một sinh viên học về máy tính, không hiểu biết gì với những kiến thức tài chính, nên giao cho sinh viên ưu tú ngành tài chính thì đáng tin hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!