Virtus's Reader

Trong viện, các thôn dân vẫn chưa giải tán.

Ôn Cố đang cầm điện thoại xem trang chủ Sổ Tay của Quý Thịnh, cô tìm tới bài đăng khá mới, khu bình luận vô cùng ô uế, trong đó có rất nhiều bình luận công kích và chế nhạo, còn có một số ngôn luận kịch liệt của fans cuồng, quét mắt đi, không có mấy người bình thường, đúng là thảm vô cùng.

“Anh ta có thể chất gì, mới quay một bộ phim thần tượng đã tuyển được nhiều anti fans như thế?” Ôn Cố nói xong, tiện tay nhấn mở một tài khoản giống như antifans mạng, thấy nội dung trong trang chủ của người này đều rất bình thường, còn rất tích cực hướng lên, cũng không biết tại sao sẽ vào Sổ Tay của ngôi sao để lại bình luận cực đoan như “nhìn thấy mặt của anh đã tởm muốn nôn, giống như ăn phải một con ruồi vừa ăn cứt, hi vọng anh mau đi chết đi”…

Giống như tinh thần phân liệt.

Các thôn dân vây lại cùng đọc, Kỳ Lân tỏ vẻ khó hiểu: “Tại sao những người này phải mắng cậu ta, cậu ta đã làm gì sao?”

Xuân Thập: “Quay bộ phim truyền hình, nghe nói rất shock, có thể đã khiến họ shock chăng.”

Kỳ Lân: “Vậy bỏ qua không xem không phải được rồi sao? Khiến mình tởm tới mức độ này, con người đúng là thần kỳ.”

Bạch Trạch lấy ví dụ nói: “Giống như Côn Bằng luôn vừa chê mùi tỏi buồn nôn vừa không nhịn được muốn liếm.”

Kỳ Lân lập tức hiểu ra, vuốt râu nói: “Ồ, vậy cũng không phải không thể hiểu…”

“Hai người lại nói xấu anh đây?”

Một giọng nói thô lỗ bỗng nhiên xuất hiện, Ôn Cố ngẩng đầu nhìn, thấy một người đàn ông có dáng người vạm vỡ cường tráng đi tới, tạo nên tương phản rất lớn với hình thể cường tráng của anh ấy là cái áo T-shirt màu nâu và cái quần đùi cùng màu bó sát người anh ấy.

“Yo, Côn Bằng, sao anh tỉnh dậy rồi?” Bạch Trạch trừng to đôi mắt tròn trịa: “Có phải là ngửi thấy mùi tỏi nên thèm tới tỉnh?”

Côn Bằng cầm nắm đấm muốn đánh nhau với cậu ấy: “Anh đây khó khăn lắm mới ngủ một giấc ngon, dăm ba hôm cậu lại ném tỏi vào trong nước, thật sự tưởng tôi không biết? Hôm nay phải tính sổ đàng hoàng với cậu!”

Bạch Trạch đứng dậy: “Đánh thì đánh, ai sợ ai?”

Ôn Cố nhìn trái ngó phải, giơ tay yếu ớt nói: “Gì nhỉ, ân oán đều bỏ sang một bên đã, giải quyết chuyện của người có duyên xong, các người hẵng đến núi sau đấu pháp.”

Côn Bằng cúi đầu nhìn đi: “Cô là ai, sao trước đây chưa từng gặp?”

Xuân Thập khoanh tay nói: “Cô ấy là chủ nhân của núi Ngô Đồng, trưởng thôn hiện nhiệm.”

Đôi mắt to như chuông đồng của Côn Bằng càng to hơn: “Hóa ra chính là cô ấy, ể, vẻ ngoài rất bình thường, lúc đầu ai gạt tôi nói chủ núi Ngô Đồng là đệ nhất mỹ nhân thần giới?”

Ôn Cố: “?”

Xuân Thập khoanh tay, tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: “Không cho thẩm mỹ của người ta đặc biệt chút?”

Ôn Cố: “…” Ể, nói những lời này ở trước mặt đương sự không tốt lắm đâu.

“Ha ha, có lý.” Côn Bằng chỉ quần áo trên người mình: “Thẩm mỹ của ngỗng nhà tôi rất có vấn đề, luôn thích nhìn tôi mặc quần áo màu nhạt, vừa xấu vừa ngu.”

Nói xong, anh ấy búng tay, quần áo trên người lập tức biến thành một bộ trường sam xanh đậm cổ xưa, thân hình vạm vỡ được che đậy, khí chất thô bạo lập tức biến thành nho nhã phiêu dật, nhìn thoáng qua giống như một vị quân sự hữu dũng hữu mưu văn võ song toàn.

Côn Bằng tìm chỗ cách xa Bạch Trạch nhất ngồi xuống, thuận tay lấy chút điểm tâm trên bàn ăn: “Trưởng thôn, người có duyên vừa mới nói là chuyện gì?”

Ôn Cố nói rõ sự việc với anh ấy: “Để khôi phục sức sống của Huyết Ngô Đồng, chúng ta phải không ngừng tìm kiếm người có duyên giải quyết phiền muộn cho họ, từ đó nhận được linh khí.”

Côn Bằng gật đầu: “Đơn giản, các người vừa mới nói, người có duyên lần này bị bạo lực mạng đúng chứ, tôi giải quyết phiền não này giúp cậu ta.”

Ôn Cố: “Anh muốn giải quyết thế nào?”

“Bong bóng.” Côn Bằng vươn một ngón tay ra, đầu ngón tay chậm rãi bay ra một cái bong bóng trong suốt, bong bóng rời khỏi ngón tay của anh ấy bay lên không trung, chậm rãi bay tới phòng của Quý Thịnh.

*

Sáng ngày hôm sau, Quý Thịnh vui vẻ ăn bữa sáng, lưu luyến rời khỏi làng du lịch.

Giữa đường nhàm chán, anh ta lấy điện thoại ra mở Sổ Tay đọc bình luận, hôm qua ngủ rất ngon, khiến cho tâm trạng hôm nay của anh ta rất tốt, cho dù đọc được bình luận phỉ báng mình cũng cảm thấy không sao cả, cười cho qua.

Lướt mãi lướt mãi, anh ta nhìn thấy một id quen thuộc, người này tên là Đi Rừng Chuyên Nghiệp – người trong tốp antifans mắng anh ta dữ dội nhất.

Anh ta của hôm nay cũng là phong cách quen thuộc

Quý Thịnh ngu ngốc, nhân lúc còn sớm cút khỏi giới giải trí đi!

Kỹ năng diễn xuất nát bấy, lại cứ muốn lên tivi khiến người ta đau mắt, chúc cậu sớm ngày quy tiên [mỉm cười]

Quý Thịnh liếm chân cho tôi, bao nhiêu lượt like, cậu ta sẽ liếm bấy nhiêu lần. Mọi người cố gắng like cho tôi, đừng lo chân của tôi, da chết dày, chịu đựng được!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!