Virtus's Reader

Quý Thịnh: “…”

Anh ta cạn lời tắt điện thoại, định nhắm mắt dưỡng thần một lúc.

Vào khoảnh khắc anh ta nhắm mắt lại, một cái bong bóng khí trong suốt óng ánh từ phía sau anh ta ló ra, lặng lẽ tới gần điện thoại, chui vào trong màn hình điện thoại.

*

Đây là một công y game online, trong văn phòng rộng rãi sáng sủa, các nhân viên bận rộn ở vị trí làm việc, tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng vang bên tai.

Chỗ ngồi của Lộ Bân ở gốc đối diện phòng trà, lưng dựa vào tường, đầu ngẩng lên là có thể nhìn thấy đồng nghiệp qua lại ở cửa phòng trà, mà bởi vì màn hình máy tính chắn, người khác không cố tình đi tới, căn bản không nhìn thấy anh ta đang làm gì. Đây là một vị trí ẩn náu tuyệt đỉnh, Lộ Bân thường dùng điểm này mà làm việc riêng trong giờ làm.

Hôm nay, sau khi anh ta làm xong việc của mình, lại lên mạng bắt đầu làm việc riêng, đăng nhập tài khoản Sổ Tay đi tới trang chủ của mấy ngôi sao không ưa mắng vài câu bẩn thỉu trước, nhìn thấy fans của họ tức giận tới giậm chân lại không thể làm gì anh ta khiến tâm trạng của anh ta cực kỳ tốt, sau đó quay đầu đến chỗ nữ thần mình thích bình luận tỏ tình.

Đây là việc thường ngày của anh ta, ngày nào cũng phải làm, vô cùng xả stress, hơn nữa còn hả hê. Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của fans của các ngôi sao kia bị anh ta chửi tới không nói nên lời, anh ta cực kỳ cảm thấy thành tựu, ngôi sao thì đã sao, cũng không phải là đồ ẻo lả bị anh ta chửi tới không dám đáp trả, ăn cơm nhờ vào fans.

Ở trong mắt các đồng nghiệp chung văn phòng, Lộ Bân là một người thật thà rất điển hình.

Tính cách trầm ổn, ít nói, làm việc siêng năng, chắc chắn…tất cả những từ hình dung về người thật thà đều có thể đẩy lên người anh ta, việc phiền phức nhất chán nhất trong tổ mọi người đều theo thói quen nhét cho anh ta, anh ta cũng không chút oán hờn, giống như một con bò vàng nhẫn nhục chịu khó.

Không ai ngờ được một người thật thà minh minh bạch bạch như vậy lại là một anh hùng bàn phím dung tục miệng phun đầy cứt.

Lộ Bân mang id Đi Rừng Chuyên Nghiệp này phát tiết khắp nơi, sau đó tắt web, tâm trạng thoải mái đứng dậy đến phòng trà pha ly cà phê uống. Trong phòng trà có hai nữ đồng nghiệp trẻ đang hâm sữa, trong lúc chờ đợi, hai người hăng say thảo luận về Quý Thịnh – người rất có cảm giác tồn tại trên mạng dạo gần đây.

“Quý Thịnh đẹp trai thật, dáng người lại chuẩn, nhìn cái là biết luyện tập thường xuyên, hơn nữa lúc anh ấy nói tiếng pháp phát âm cực kỳ hay! Cũng khó trách những ngôi sao nữ kia đều muốn hẹn hò với anh ấy, đổi lại là tôi tôi cũng muốn.”

“Anh ấy chỉ thua ở chỗ tác phẩm debut quá tệ, nhưng nói thật, tạo hình trong bộ phim đó thật sự rất ổn, chỉ nhìn về nhan sắc, tôi cũng có thể kiên trì xem hết cả bộ và xem lại lần nữa. Hi vọng tác phẩm tiếp theo của anh ấy cũng tạo hình đẹp, tình tiết đừng có tệ quá.”

“Bây giờ không phải anh ấy đang quay Thịnh Đường sao, nhìn diễn viên phụ là biết tạo hình sẽ không tồi. Với dáng người đó của Quý Thịnh, chắc chắn mặc cổ trang còn đẹp trai hơn đồ hiện đại, nghe nói còn có rất nhiều cảnh đánh đấm, tôi siêu mong chờ.”

“Ha ha, tôi cũng vậy…”

Lôi Bân lia mắt tới họ, cúi đầu bưng cà phê ung dung đi ra khỏi phòng trà, dáng người của anh ta không cao, lại thích cúi đầu rụt vai đi, cảm giác tồn tại rất yếu, hai nữ đồng nghiệp kia vốn không chú ý tới anh ta, hoặc nói chú ý tới nhưng không quan tâm.

Bước đi của Lôi Bân vô cùng nhanh nhẹn, nghĩ tới anh chàng đẹp trai xa không thể với tới trong miệng của họ vừa mới bị mình chửi một trận, lập tức có cảm giác hưng phấn không thể khắc chế, đẹp trai thì có ích gì? Bị anh ta chửi cũng không dám chửi lại, bình hoa dựa vào quy tắc ngầm đi lên mà thôi, nói thẳng một chút, không phải chỉ là vịt cao cấp?

Lôi Bân nghĩ tới nhập thần, lúc quay về chỗ làm không nhìn ghế mà trực tiếp đặt mông ngồi lên, không phát hiện bong bóng đã dính trên lưng ghế từ đâu không biết, bong bóng chậm rãi bay lên, thần không biết quỷ không hay chui vào ót của anh ta.

*

Đối với nhân viên trong công ty game mà nói, tăng ca là chuyện như cơm bữa, Lôi Bân cũng như vậy. Việc anh ta làm đều là việc cực kỳ rườm rà lại dễ xảy ra sai sót, hơn nữa tốn sức vô cùng, không ai muốn làm, bèn rơi vào tay anh ta. Anh ta không dám từ chối, hết cách chỉ có thể nhận, lúc trong lòng buồn bực thì lên mạng chửi một trận phát tiết, hoặc thầm nguyền rủa những đồng nghiệp kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!