Xuân Thập nhìn thấy nhà mình bị đập khắp nơi toàn là lỗ, sắc mặt không được tốt lắm, bảo họ đổi chỗ khác rồi đánh tiếp, Côn Bằng lười di chuyển, dứt khoát thu tay không đánh nữa, Bạch Trạch không chịu, tranh tới tranh lui chẳng mấy chốc lại đánh nhau. Xuân Thập thấy họ không nghe mình khuyên, lập tức sầm mặt búng tay, một giây sau bóng dáng của Bạch Trạch và Côn Bằng biến mất.
Ôn Cố: “…”
Tiêu Anh Tuấn: “?”
Ôn Cố bình tĩnh nói: “Đây là phân đoạn biến hình của ảo thuật, như thế nào, có phải cực kỳ đặc sắc không?”
Tiêu Anh Tuấn nhìn chỗ mà Bạch Trạch và Côn Bằng đứng vừa nãy một lúc, cuối cùng ngẩng đầu nhìn Xuân Thập, nhỏ tiếng hỏi: “Họ vẫn sẽ quay lại chứ?”
Xuân Thập không nói tiếng nào, quay người vào nhà sửa nóc nhà.
Ôn Cố: “Ừm…họ vẫn chưa thiết kế xong nội dung phần sau, tạm thời kết thúc ở đây.”
Tiêu Anh Tuấn tỏ vẻ kính nể nói: “Trưởng thôn, cô không gạt tôi đấy chứ?”
Ôn Cố cười ha ha ngượng ngập: “Không có không có, anh đừng nghĩ nhiều, thời gian không còn sớm nữa, quay về nghỉ ngơi trước đi, ngày mai nói không chừng có bản hoàn chỉnh xem rồi.”
Tiêu Anh Tuấn vội vàng đứng dậy: “Vậy tôi đi đây, trưởng thôn, cô cũng nghỉ ngơi sớm.”
Đợi người rời đi, các thôn dân lập tức nháo nhào lên.
“Đi, đến núi sau xem thử họ đánh như thế nào rồi?”
“Chắc chắn lại là Côn Bằng thắng, anh ta có trợ thủ.”
“Khó nói, dạo gần đây Bạch Trạch xem tivi nhiều, học được rất nhiều chiêu hiểm, lợi hại không kém.”
“Các người không cảm thấy kỳ quái sao, Tiểu Thập lại có thể trực tiếp đưa họ vào núi Ngô Đồng, có phải cậu ta đã bạo lộ gì không?”
“Có gì kỳ quái, cùng nhau sống nhiều năm như thế, đã sớm có dấu hiệu rồi, lần này chỉ là càng chắc chắn thôi…”
…
Các thôn dân vừa ríu ra ríu rít thảo luận vừa đứng dậy rời khỏi viện đi tới núi sau.
Ôn Cố không đi theo, cô đi vào nhà, thấy Xuân Thập đã dùng tốc độ kinh người sửa xong chỗ thủng trên mái nhà, ngay cả mặt sàn cũng được quét dọn sạch sẽ, anh xách thùng đi ra, chuẩn bị sửa tường viện.
Ôn Cố nghĩ tới lời các thôn dân vừa mới nói lúc rời đi, không nhịn được hỏi: “Xuân Thập, anh chính là Ngô Đồng Thụ Tinh à?”
Mỗi lần nhìn thấy anh quan tâm và để ý Huyết Ngô Đồng khác thường, trong đầu cô sẽ xuất hiện suy nghĩ này. So với thôn dân khác, biểu hiện của anh rất khác.
Xuân Thập dừng bước, vẻ mặt không vui nói: “Nhìn tôi giống một cái cây sao?”
Ôn Cố ngẩng đầu nhìn dáng người cao gầy của anh: “Có hơi giống.”
Xuân Thập: “…”
Anh xách thùng đi tới trước mặt lỗ thủng của tường viện, nhét đá đã bôi xi măng vào, nhàn nhạt nói: “Cô mặc kệ tôi là gì, nuôi Huyết Ngô Đồng đàng hoàng mới là chuyện quan trọng nhất.”
Ôn Cố bĩu môi không truy hỏi nữa, đợi Xuân Thập sửa xong lỗ thủng, cùng nhau tới núi sau.
Chân núi ở một mặt khác của núi Ngô Đồng là một tuyến bờ biển xinh đẹp, cát trắng mịn vô cùng mềm mại, chân trần giẫm lên cực kỳ thoải mái. Nước biển màu lam bích, trên mặt biển phía xa gió thổi dấy lên sóng lớn, động tĩnh lớn tới dọa người. Trong sóng lớn, một con thú thân sư tử sừng dê toàn thân trắng phau bươn chạy không ngừng phát ra tiếng gầm thét, những nơi đi qua đóng băng ba thước. Trên mặt biển hắc lên một bóng đen to lớn, đó là một con cá không nhìn thấy toàn thân, nó thực sự quá lớn, tùy tiện vẫy vây cá một cái đã có thể dấy lên sóng to ngập trời.
Hai con thần thú đánh đấm trên biển, thần thú khác ngồi trên bãi cát hóng hớt, ngỗng trắng cũng ngồi bên cạnh, rướn cổ dài ra, nhìn chằm chằm mặt biển, giống như chuẩn bị xông tới giúp đỡ bất cứ lúc nào.
“Bọn họ như vậy liệu có làm sinh vật khác trong biển bị thương không?” Ôn Cố hỏi.
Xuân Thập hờ hững nói: “Đã sớm bị ăn gần sạch rồi, đi đâu bị thương.”
Được thôi, vậy thì ngồi xuống cùng hóng hớt.
Ôn Cố ngồi xếp bằng, tư thế vừa điều chỉnh xong, bỗng nhiên cảm thấy không khí hơi khác, ngay sau đó, linh khí nồng đậm cuồn cuộn không ngừng tràn tới chỗ cô, linh khí gần như đậm đặc tới mức đọng thành dịch thể, ướt át bao bọc lấy cô khiến cô không thở nổi. Cô nhắm mắt lại, tầm nhìn bị điểm sáng trắng óng ánh chiếm hết.
Không biết trôi qua bao lâu, linh khí cuộn trào mãnh liệt dần yên ả lại, Ôn Cố mở mắt, lập tức đối mặt với chín cặp mặt, Bạch Trạch và Côn Bằng vừa nãy còn đang ầm ĩ trên biển cũng chen tới trước mặt cô, vẻ mặt bất an.
“Cô không sao chứ?” Xuân Thập nhíu mày, ánh mắt quan tâm.
“Tôi không sao.” Ôn Cố cảm thấy hơi không khỏe, cô cúi đầu nhìn, phát hiện trên người đã ướt sũng, áo bông và áo lông đều ướt dính lên người, vừa lạnh vừa nặng, cô cởi áo khoác ra, cầm góc áo lông vắt nước: “Hình như trạng thái của Huyết Ngô Đồng đã xảy ra biến hóa.”