Trong cảm ứng của cô, khí tức đại biểu Huyết Ngô Đồng đó bây giờ trở nên vô cùng cường hãn, đầy ắp cảm giác tồn tại, ngoài ra, dường như còn có thêm một khí tức quen thuộc…
Ôn Cố nhìn Xuân Thập, tâm trạng vi diệu.
Xuân Thập hiển nhiên cũng cảm nhận được, anh thiếu tự nhiên tránh khỏi tầm mắt: “Lên đỉnh núi xem thử đi.”
Đế Giang giơ tay đặt lên vai của Ôn Cố: “Tôi hong khô quần áo giúp trưởng thôn, nếu không bị cảm thì mọi người đều đói bụng.”
Ôn Cố: “…”
Tay của Đế Giang vô cùng ấm, nhiệt độ ở lòng bàn tay xuyên qua áo lông truyền tới người cô, xua đi cái lạnh.
Chỉ chưa đầy một phút, quần áo trên người cô đã hoàn toàn khô ráo, giống như lấy ra từ trong máy sấy, ấm áp.
Hong khô quần áo, mọi người cùng lên đỉnh núi, chỉ thấy thân cây khô héo của Huyết Ngô Đồng đã khôi phục thành màu đỏ sẫm khỏe khoắn, trên tán cây mọc ra nhiều nhánh và lá non.
Cành lá xum xuê, cảnh tượng tươi tốt.
*
Sau khi thân cây Huyết Ngô Đồng khôi phục sức sống và mọc ra nhiều cành lá mới, chẳng mấy chốc, cả núi Ngô Đồng đều xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất…
Một số động vật hoa cỏ đã rất lâu không thấy xuất hiện trở lại trong tầm mắt, đáy biển bỗng nhiên ló ra rất nhiều bầy cá mới sinh và sinh vật biển có hình dạng kỳ quái, cây Ngô Đồng trên núi đều trở nên um tùm, màu sắc tươi sáng, mỗi khi mặt trời lặn chiếu vào núi, tựa như chiếu sáng một vùng biển màu vàng, đẹp tới động lòng người.
Ôn Cố không nhịn được sự mê hoặc của cảnh đẹp, cầm máy quay phim đến núi sau quay vài video phong cảnh chia sẻ lên app video, bình luận bên dưới toàn là hỏi địa điểm quay phim ở đâu. Đối với những bình luận này, cô đều ngó lơ, mặc cho cư dân mạng tùy ý suy đoán, dù sao thì họ đoán thế nào cũng sẽ không nghĩ tới đây là núi sau của làng du lịch Thần Thú.
Rõ ràng biến hóa khác với núi sau, trong thôn Ngô Đồng không có xuất hiện thay đổi đặc biệt, nếu phải nói có khác biệt gì, đại khái chính là sau khi linh khí trở nên dồi dào, không khí càng trong lành hơn.
Hồ Điệp và Tiểu Đồng về nhà ở mười ngày, sau đó chuẩn bị về làng du lịch đi làm, họ mang rất nhiều đặc sản quê hương tới, mỗi đồng nghiệp trong thôn đều có phần, ngoại trừ Côn Bằng.
Họ không ngờ rời đi mấy ngày như vậy, trong thôn lại có thêm người, trước đó cũng không ai thông báo với họ.
Để tiết kiệm phí đi đường, họ đặc biệt mua chuyến bay gần thời gian nhất, sau khi tập hợp ở sân bay cùng bắt xe về làng du lịch, Hạc Giấy cũng theo Hồ Điệp về cùng. Năm nay anh ấy không về nhà ăn tết, trực tiếp tới nhà Hồ Điệp gặp người lớn, khiến hai vị phụ huynh rất thích, bây giờ đã thành con rể chuẩn.
Ba người túi lớn túi nhỏ từ trên taxi xuống, vừa đi vào cổng thôn đã không nhịn được hít sâu một hơi.
Tiểu Đồng say mê nói: “Vẫn là không khí trong thôn tốt, thoải mái hơn quê nhiều, mấy hôm nay tôi ở nhà lại có hơi không thích ứng, nổi lên vài cục mụn, trước đây chưa từng có. Quả nhiên sau khi quen với cuộc sống chất lượng cao, không thể về được mức sống tạm bợ nữa.”
Hồ Điệp gật đầu tán đồng: “Tôi về cũng hơi không quen, chủ yếu nước ở chỗ tôi kém quá xa với nước trong thôn, hơn nữa đồ ăn ở nhà với đồ ăn trưởng thôn nấu hoàn toàn không thể so được, lần này ăn tết về tôi không hề mập, ngược lại còn gầy đi mấy cân.”
Hạc Giấy xách mười chiếc túi lớn theo phía sau hai người, ra sức thúc giục nói: “Đừng nói nữa, mau mang đồ vào, anh sắp không xách nổi rồi.”
Ba người trực tiếp tới viện của Xuân Thập, vừa vào cổng viện đã nhìn thấy Bạch Trạch và một người đàn ông xa lạ đánh cờ dưới tường viện, bầu không khí giữa hai người vô cùng quỷ dị, vừa đánh cờ vừa trừng đối phương, giống như sẽ lật bàn đánh nhau bất cứ lúc nào, hơn nữa mỗi lần hạ quân cờ xuống, tiếng động đều to tới mức giống như sắt nặng đập lên bàn cờ…
Hồ Điệp cực kỳ thích Bạch Trạch, không thể nhìn cậu ấy bị người khác bắt nạt, lập tức ném hành lý đi tới: “Tiểu Trạch, các em đang làm gì, cần giúp không?”
Bạch Trạch ngẩng đầu nhìn cô ấy, đôi mắt vừa nãy còn ngập tràn lệ khí vô tội chớp chớp: “Chị Tiểu Điệp, các chị về rồi?”
“Đúng vậy, chị đã mang cho em rất nhiều đồ ăn vặt!” Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Bạch Trạch, Hồ Điệp lập tức quên người đàn ông đối diện bàn cờ ra sau đầu, cô ấy xoay người tìm ra một chiếc balo hoạt hình từ trong hành lý nhét cho Bạch Trạch: “Em mở ra xem thử!”