Virtus's Reader

Bạch Trạch thuận tay ném quân cờ vào trong hủ cờ, nhận balo mở ra xem, bên trong chứa đầy kẹo và socola mà cậu ấy thích, cậu ấy lập tức bóc một túi nhỏ socola cứng ăn, mắt tròn xoe cong thành hai hình lưỡi liềm, cực kỳ đáng yêu: “Cảm ơn chị Tiểu Điệp, rất ngon.”

Hồ Điệp lập tức cảm thấy tim bị hóa tan, ôm mặt cười híp mắt căn dặn: “Thích cũng không thể ăn quá nhiều trong một lần, mỗi ngày ăn một chút đỡ nghiền là đủ rồi.”

Bạch Trạch ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi.”

Côn Bằng bị ngó lơ ở một bên tỏ vẻ không thể tưởng tượng nhìn hai người họ: “Bạch Trạch, cậu vô sỉ thật.”

Đã một đống tuổi rồi lại còn đóng giả thành bạn nhỏ đòi kẹo với người ta, có mất mặt không?

Côn Bằng vừa nghĩ tới mình ngày nào cũng đánh nhau cãi nhau với cái tên vô sỉ như thế này, lập tức cảm thấy cấp bậc bị kéo thấp. Anh ấy lật bàn cờ đứng dậy, không vui nói: “Anh đây không có đối thủ vô sỉ như cậu!”

Nói xong, tức giận rời khỏi viện.

Tiểu Đồng vừa vào nhà cất hành lý, đi ra thấy bàn cờ và cờ vung vãi trên đất, cô ấy vội vàng chạy tới nhặt giúp: “Người gì vậy, đã lớn tướng thế kia, trông cũng không còn trẻ nữa, sao còn bắt nạt trẻ con?”

Bạch Trạch liếm que kẹo, tỏ vẻ thản nhiên: “Anh ấy cũng là cư dân trong thôn, đầu óc không được tốt lắm, trước đây nhập viện một khoảng thời gian, vừa về chưa được mấy ngày.”

Tiểu Đồng lập tức vỡ lẽ: “Chẳng trách, vậy sau này em tránh xa anh ta một chút, anh ta cao to, lỡ như nổi điên động tay, chắc chắn em sẽ bị bắt nạt.”

Đáy mắt Bạch Trạch xẹt qua một tia giảo hoạt: “Em tự biết mà.”

Sau khi rời khỏi viện, Côn Bằng đi thẳng tới linh điền, tìm được Ôn Cố đang làm việc trong ruộng, nói: “Trưởng thôn, tôi kiến nghị sau này mở một khu vui chơi thiếu nhi trong thôn, để Bạch Trạch đảm nhận nhân viên quản lý trẻ em, chắc chắn cậu ta rất thích chức vụ này.”

Ôn Cố đứng thẳng người lau mồ hôi, nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu nói: “Ý tưởng này không tồi, tôi suy nghĩ đã, tối nói rõ hơn, bây giờ anh rảnh không? Nếu rảnh thì giúp tôi gieo hạt giống.”

Sau khi Huyết Ngô Đồng hồi phục sức sống, phạm vi linh điền trong thôn cũng tăng lên không ít, tuy có thể trồng được nhiều rau quả hơn, nhưng lượng công việc trong đồng cũng tăng lên mấy lần. Xuân Thập không biết bị gì, từ sau ngày đó cứ mãi nghĩ cách trốn cô, ngay cả việc đồng áng cũng ném đó không làm, cả ngày chui ra núi sau, không thấy bóng dáng, một mình cô thực sự không làm xuể.

“Được thôi, để tôi gieo.” Côn Bằng đồng ý ngay, sau khi anh ấy thức dậy, ngày nào cũng rất rảnh, nếu không cũng sẽ không chạy đi đánh cờ với Bạch Trạch. Côn Bằng cầm hạt giống đi tới bên bờ ruộng bắt đầu gieo, động tác rất thành thục, rất ra dáng.

Ôn Cố nhìn mấy cái mới yên tâm: “Trước đây anh từng làm ruộng sao?”

Côn Bằng gật đầu nói: “Năm nào Xuân Thập cũng sẽ trồng chút gì đó, tôi thường phụ. Phải rồi, Xuân Thập đi đâu rồi, sao không nhìn thấy cậu ta, không phải cậu ta thích làm ruộng nhất sao?”

Ôn Cố dừng động tác, thở dài: “Không biết, dạo gần đây anh ta rất kỳ quái…”

Vào ngày thân cây Huyết Ngô Đồng hồi phục sức sống, cô cảm ứng được trong ý thức ngoài khí tức cường đại của Huyết Ngô Đồng còn xuất hiện một khí tức quen thuộc khác. Tuy khí tức đó rất yếu ớt nhưng cô có thể chắc chắn đó chính là Xuân Thập. Cô không biết tại sao Xuân Thập lại xuất hiện trong ý thức của cô, vốn dĩ còn muốn tìm anh hỏi riêng, kết quả anh nhìn thấy cô là trốn, cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì.

Côn Bằng: “Có thể là kỳ phản nghịch của thanh xuân, tính tuổi cũng tầm đó.”

Ôn Cố: “Kỳ thân xuân trong thần giới các anh đều tới muộn như vậy?”

Côn Bằng cười ha nói: “Không tính là muộn, cô nhìn Bạch Trạch xem, đã chục nghìn tuổi rồi còn ở kỳ thanh xuân, đáng sợ không?”

“Phần lớn thời gian của Bạch Trạch đều rất dễ nói chuyện.” Ôn Cố nghĩ tới tin đồn nghe nói trước đây, thăm dò hỏi: “Tôi nghe nói trước đây anh từng cắn mông của Bạch Trạch…”

“Tên khốn nào đồn vậy?” Côn Bằng lập tức cáu giận: “Rõ ràng là lúc hóa thành đại bàng đánh nhau với cậu ta, bất cẩn mổ trúng đuôi của cậu ta! Nguyên hình của anh đây lớn như thế, kích thước của cậu ta nhỏ như thế, mục tiêu không chuẩn rất bình thường!”

Thấy anh ấy kích động biện bạch như thế, Ôn Cố vội trấn an nói: “Tôi tin anh, tôi tin anh, vốn dĩ tôi cũng lấy làm lạ, đang yên lành sao lại cắn vào mông, hóa ra là tin nhảm, ha ha ha.”

Côn Bằng tức giận gieo hạt giống xong, chạy đi tìm con ngỗng của anh ấy làm huấn luyện đánh đấm thường ngày.

Để rèn luyện ngỗng nhà mình thành một đồng đội tác chiến đúng quy chuẩn, hàng trăm năm nay, mỗi ngày anh ấy đều sẽ dùng bong bóng dẫn nó làm một số huấn luyện tấn công đơn giản hữu hiệu, ví dụ dùng miệng mổ đối phương, dùng cánh vả mặt của đối phương, dùng giọng nói dọa sợ đối phương…Bây giờ ngỗng đã nuôi vài con thỏ, anh ấy cũng dứt khoát cho chúng tham gia huấn luyện cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!