Bong bóng của Côn Bằng là một loại pháp thuật có thể chế tạo huyễn cảnh và mộng cảnh, dựa theo mục đích khác nhau và đối tượng thi triển, có thể phát huy ra hiệu quả khác nhau. Huyễn cảnh bình thường là tùy vào anh ấy biên soạn, nhốt người ta vào bên trong, thích hợp dùng để huấn luyện cho ngỗng nhất, mộng cảnh thường phải kết hợp sự việc sẽ xảy ra trong tương lai chế tạo ra tình tiết hợp lý, để đạt được mục đích thật giả lẫn lộn.
Chiêu này của anh ấy là linh cảm có được khi theo Trang Chu năm đó, thứ gọi là Trang Chu Mộng Điệp, thật thật giả giả khó phân.
*
Ôn Cố làm xong việc, quay về nhà nấu nước tắm thay quần áo sạch sẽ, quyết định đến núi sau tìm Xuân Thập hỏi rõ.
Cứ trốn như vậy không phải cách, sớm muộn sẽ biết, chi bằng nói rõ khi còn sớm.
Cô từ cửa sau đi ra, đi đường tắt lên núi. Cỗ khí tức yếu ớt trong ý thức như ẩn như hiện, có thể là vì mới hình thành liên hệ chưa lâu, cảm ứng giữa họ không mạnh, cô không thể biết rõ vị trí cụ thể của anh, nhưng vẫn có thể xác định được phạm vi đại khái.
Ôn Cố băng qua đường núi, bước từng bước lên thềm đá, tới bên hồ, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang nằm bên bờ hồ, hai tay đan chéo lót sau đầu, híp mắt lại, bất động như đang ngủ.
Ôn Cố đi tới, ngồi xuống bên cạnh Xuân Thập: “Ngày nào anh cũng tới đây nằm?”
Xuân Thập không phản ứng.
Ôn Cố lại nói: “Nếu anh không làm gì hết, sau này đừng lên bàn ăn cơm nữa, tôi phải khai trừ thôn tịch của anh.”
Xuân Thập lập tức ngồi dậy: “Dựa vào đâu? Đám già yếu bệnh tật đó hai ba hôm lại lười nhác, tôi luôn là người làm việc nhiều nhất trong thôn, nghỉ ngơi vài ngày mà thôi, cô đừng quá đáng quá.”
“Vừa nhắc tới ăn đã không kiên trì được, có tiền đồ ghê…” Ôn Cố lẩm bẩm, nhìn anh một cái, hỏi: “Vậy anh nói cho tôi biết rốt cuộc anh có thân phận gì? Tại sao lại xuất hiện trong ý thức của tôi?”
Xuân Thập lộ ra vẻ phiền não: “Cái này rất quan trọng sao? Dù sao thì cô chỉ cần nhớ tôi sẽ không hại cô là được rồi, bây giờ chúng ta là người chung một thuyền, sống chết cộng tồn.”
“Anh không nói sớm muộn tôi cũng sẽ biết, tại sao không chịu thẳng thắn nói cho tôi?” Ôn Cố rất buồn bực, tên này rốt cuộc đang vướng mắc cái gì?
Xuân Thập trầm mặc một lúc lâu, nhìn cô, ánh mắt lóe lên quay mặt đi, phần lưng thẳng tắp, trông như vô cùng căng thẳng.
“Tôi là…thần núi của núi Ngô Đồng.”
Thần núi hóa ra hình người mới năm trăm năm.
*
Năm trăm năm trước, Xuân Thập không có tồn tại thực thể, anh và sơn mạch, biển hồ của núi Ngô Đồng hòa làm một thể, trong địa giới cả núi Ngô Đồng anh ở khắp mọi nơi. Khi đó, anh đã có ý thức rõ ràng, nhưng vẫn không thể dùng ngôn ngữ giao lưu với sinh vật trong rừng núi, cũng không thể nhìn thấy chúng, chỉ có thể thông qua thay đổi của gió núi, gợn sóng biểu đạt tâm trạng của mình.
Anh chưa từng chủ động giao lưu với thần thú trên núi, những thần thú đó cũng không biết sự tồn tại của anh, trước khi anh hóa hình, anh vẫn luôn làm một người bảo vệ thầm lặng, lặng lẽ bảo vệ vùng đất này.
Xuân Thập ấp úng nói: “Tôi không có nguyên hình, ban sơ chẳng qua chỉ là một sợi tinh khí trong sơn mạch ngưng tụ thành, trải qua biến chuyển năm tháng dài đằng đẵng, dần dần sinh ra ý thức, cho tới năm trăm năm trước mới có thể hóa ra nhục thân…
Thần núi là tinh khí trong sơn mạch sinh ra, có thể nói là người bảo vệ của núi, hoặc cũng có thể nói là hóa thân của núi. Cho nên quan hệ giữa Xuân Thập và núi Ngô Đồng rất chặt chẽ.
Ôn Cố là chủ nhân được núi Ngô Đồng chọn trúng, về mặt ý nghĩa nào đó, cũng là chủ nhân của Xuân Thập…
Chẳng trách tên này luôn không chịu nói ra thân phận thật cho mọi người biết, hóa ra còn có lớp quan hệ này.
Ôn Cố vỡ lẽ: “Cho nên thực ra anh là đàn em của tôi?”
Xuân Thập trầm mặc rất lâu, từ trong khoang mũi nghẹt ra một tiếng “ừ hừ” yếu ớt, sau đó chống tay lên đất trở người bò dậy, đi xuống núi: “Tôi đói rồi, quay về nấu cơm.”
Ôn Cố lập tức đứng dậy đi theo, vừa đi vừa tò mò nói: “Xuân Thập, cho nên thực ra anh đã chọn tôi làm chủ nhân?”
Bản thân núi Ngô Đồng không có ý thức, người có thể đưa ra lựa chọn chắc chắn chính là Xuân Thập – người thân là thần núi.
Xuân Thập tỏ vẻ không vui: “Chú ý cách dùng từ của cô, chủ nhân cái gì, rõ ràng là trưởng thôn.”
Ôn Cố: “Đừng để ý tiểu tiết này, tôi rất tò mò, khi đó tại sao anh lại chọn trúng tôi làm trưởng thôn, tôi có chỗ nào đặc biệt sao?”
Là một sinh viên năm tư, cô thật sự rất đỗi bình thường, cho dù năng lực bản thân hay là vẻ ngoài đều thuộc kiểu ném vào trong biển người sẽ không tìm thấy. Sau khi mơ hồ được cái bánh lớn kinh thiên này đập trúng, cuộc đời của cô bắt đầu đi sang một con đường khác với mọi người, không chỉ đảm nhiệm trọng trách cứu thần thú tiên sơn, hơn nữa đã tìm được điểm sáng lớn nhất và phát triển bản thân.