Virtus's Reader

Nói thật, tới bây giờ cô cũng cảm thấy chuyện này khó tin, trong mơ hồ dường như có gì đó bị cô quên lãng.

Dựa theo lượng tin tức ít ỏi lộ ra từ trong lời tán gẫu thường ngày của các thôn dân, cô hoài nghi thực ra mình là chuyển thế của thần nào đó, hơn nữa thay đổi vô cùng lớn so với trước đây.

Xuân Thập không dừng bước, nhanh chóng đi xuống núi, hờ hững nói: “Vấn đề này khi cô vừa tới đã hỏi rất nhiều lần rồi, có thể có gì đó mới mẻ không?”

“Nhưng anh chưa từng trả lời trực diện câu hỏi của tôi.” Ôn Cố thấp hơn anh hơn 30cm, chân ngắn đuổi theo rất tốn sức, cô rất buồn bực, to tiếng hỏi: “Có phải anh đã nhận ra tôi từ rất sớm không? Khi đó có phải tôi cao hơn bây giờ, đẹp hơn bây giờ không?”

Xuân Thập quay đầu nhìn cô, tiếp tục đi về trước: “Không biết, tôi chưa từng nhìn thấy cô của khi đó, nghe Kỳ Lân bọn họ nói quả thực rất xinh đẹp, nhưng họ cũng chỉ nghe nói mà thôi, đều chưa từng nhìn thấy cô, tôi cảm thấy có lẽ là khác biệt thẩm mỹ.”

“Hóa ra thật sự có tiền kiếp… tiền kiếp của tôi là gì? Cũng là thần thú sao?” Suy đoán trong lòng trở thành hiện thực, Ôn Cố hơi choáng váng, không ngờ mình của khi đó lại nổi tiếng như vậy, đệ nhất mỹ nhân thần giới, kiểu xưng hô kỳ quái chỉ có trong phim thần tượng mới có này lại được lấy ra để hình dung cô, cảm thấy đã không thể dùng khác biệt thẩm mỹ đơn giản để giải thích, đó là có ngăn cách thẩm mỹ.

Xuân Thập nói: “Ừm, cô là phượng hoàng.”

Ôn Cố kinh ngạc, dưới chân suýt chút trượt đi lăn xuống núi: “Anh nói là gì?”

Xuân Thập: “Phượng hoàng đó, trong câu chuyện thần thoại ở thế giới con người, nó rất thường thấy nhỉ, có gì đáng kinh ngạc đâu.”

Chính vì quá thân thuộc cho nên mới kinh ngạc! Giống như một người Trung Quốc bình thường, ngày nào đó đột nhiên biết thực ra mình là Tôn Ngộ Không đấu chiến thắng Phật chuyển thế, chắc chắn còn chấn kinh hơn Thích Ca Mưu Ni Phật chuyển thế, tuy Thích Ca Mưu Ni Phật có địa vị cao hơn Tôn Ngộ Không trong Phật giáo, nhưng độ nổi tiếng của Tôn Ngộ Không cao hơn ở trong nước.

Ôn Cố chấn kinh chưa thể hồi thần: “Cho nên trước đây tôi cũng là chim?”

Xuân Thập trầm mặc: “Ừm.”

Quả thực phượng hoàng là một loài chim.

Ôn Cố quả quyết nói: “Vậy sau này không ăn loài chim nữa.”

“…” Xuân Thập tỏ vẻ cạn lời: “Cô cũng không có đồng loại, tộc phượng hoàng đã sớm diệt tộc vào hàng nghìn năm trước, những con chim kia không có chút quan hệ thân thích nào với cô.”

Ôn Cố không ngờ lúc mình làm con người là một cô nhi, lúc làm chim lại càng thảm, ngay cả quần tộc cũng diệt tuyệt, tâm trạng lập tức hơi mất mác: “Tôi cũng quá xui xẻo rồi, kiếp sau có thể đầu thai tốt không.”

Xuân Thập tức giận nói: “Cô đã làm trưởng thôn rồi còn xui xẻo cái gì, xảy ra chuyện đều có tôi ở trước mặt gánh cho cô, chỉ cần núi không sụp, tôi có thể bảo vệ an toàn của cô.”

Ôn Cố nghe vậy lập tức hơi cảm động, nhìn bóng lưng của anh nghĩ cả buổi: “Thực ra trước đây anh vốn chưa từng gặp tôi, đã chọn tôi làm trưởng thôn, còn đối xử với tôi tốt như thế, vì sao vậy?”

Xuân Thập trầm tư một lúc nói: “Chắc là vì…tay nghề nấu nướng.”

Vào lúc anh vừa xuất hiện ý thức không lâu, từng ngửi được một mùi thịt nướng bên hồ, khi đó anh vẫn chưa biết thức ăn là gì, chỉ cảm thấy rất thích mùi hương này, tự nhiên là rất có hảo cảm với người làm ra vị thịt nướng.

Ôn Cố gật đầu, không tính là bất ngờ: “Tôi cũng đoán vậy, kiểu sành ăn như anh, ngoài một ngày ba bữa, còn có thể nghĩ được cái gì.”

Họ vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã quay về thôn. Tiểu Đồng, Hồ Điệp, Hạc Giấy rảnh rỗi đi vào ruộng hái ít rau mùa lạnh. Lúc này đang nhặt rau trong viện, nhìn thấy họ về, lập tức xách đặc sản ra nhét cho họ.

Tiểu Đồng mang mấy hũ tương ớt nhà làm và một túi thịt hun khói vị cay, Hồ Điệp và Hạc Giấy mang các món ăn vặt, ví dụ bánh quai chèo đường đỏ, tai mèo,…

Vừa hay Xuân Thập đang đói bụng, lấy ra một cái bánh quai chèo đường đỏ cắn một cái, bánh quai chèo nướng rất giòn, lớp ngoài hong vàng phát sáng ánh dầu, bên trên dính vài hạt vừng, cắn xuống giòn vang rôm rốp, mùi thơm ngọt và hương vùng hòa quyện chui vào mũi, càng ăn càng ghiền. Anh lặng lẽ ăn hết mười mấy cái, quai hàm hoạt động nhanh như chuột đồng.

Hạc Giấy giơ ngón tay cái: “Xuân Thập, răng miệng của anh tốt thật, trước đây từng ăn qua nhiều đồ cứng nhỉ?”

Xuân Thập suy nghĩ, nhíu mày nói: “Cũng được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!