Sáng thứ bảy, ở cổng làng du lịch Thần Thú người đông như hội, đường đá và trên bãi cỏ bình thường trống không đã chen đầy người, nhìn thoáng qua không thấy có chỗ nào có thể đặt chân xuống nữa.
Hôm nay là ngày làng du lịch mở cửa trở lại sau khi tu sửa, cổng chào ở cổng thôn và trên nhánh cây đều treo poster và lụa đỏ, không trung còn bay mười mấy cái khinh khí cầu do khách hàng cũ tặng, mưa cánh hoa đủ sắc màu từ trong khinh khí cầu rắc xuống, vô cùng xinh đẹp.
Ôn Cố và các thôn dân đứng dưới cổng chào, trong tay cầm kéo và dải màu, cùng nhóm người đếm ngược thời gian. Vì cắt băng khánh thành hôm nay, buổi sáng Ôn Cố thức dậy đặc biệt tỉ mỉ sửa soạn, dáng người cô không cao nhưng tỉ lệ vóc dáng rất chuẩn, mặc một chiếc váy dài liền thân màu vàng nhạt, kết hợp với giày cao gót đính đá màu bạc, trông ưu nhã mà tinh xảo. Tóc dài đen óng ả rũ ở phía trước, trang điểm nhẹ lên mặt, ngũ quan vốn bình thường trải qua trang điểm đơn giản lại có cảm giác cổ điển nói không nên lời, cả người lấp lánh dưới ánh mặt trời, vô cùng nổi bật.
Đợi lúc kim giờ đi tới chín giờ, Ôn Cố cầm kéo, cạch một cái cắt đứt băng khánh thành, trong tiếng hát chúc mừng, làng du lịch chính thức mở cửa.
Sau khi nghi thức cắt băng khánh thành kết thúc, các nhân viên lần lượt quay về vị trí của mình bắt đầu làm việc. Côn Bằng là thôn dân sau này, được Ôn Cố sắp xếp đến đình viện suối nước nóng phụ tiếp đãi khách. Trước đây, lúc tổng kết cuối năm, Tiểu Đồng phản ánh tình huống ở đình viện suối nước nóng cho cô biết, có khách nam thiếu đạo đức, miệng lưỡi không sạch sẽ thích đánh giá khách nữ, thi thoảng còn sẽ nói một số từ ngữ ám muội trêu ghẹo nhân viên quầy như cô ấy, tuy không có hành vi quá trớn nhưng cũng đủ khiến người ta ác cảm rồi.
Côn Bằng cao to, đến đại sảnh đình viện suối nước nóng canh giữ, chắc chắn hiệu quả rất tốt.
Ôn Cố đặc biệt căn dặn anh ấy: “Gặp phải khách không thành thật, không nghe lời khuyên, trực tiếp mời ra ngoài, đừng khách sáo.”
Côn Bằng cười he he nói: “Anh đây chưa từng biết cái gì là khách sáo.”
Côn Bằng chắp tay sau lưng nghênh ngang đi tới đình viện suối nước nóng, thể hình cao to vạm vỡ và tướng mạo cường tráng nhưng không mất đi nho nhã đã thu hút ánh mắt của du khách khắp nơi. Anh ấy thản nhiên, chậm rãi đi vào đại sảnh đình viện, đến khu tự phục vụ bưng dĩa hạch, vòng tới sau quầy ngồi xuống, vừa ăn vừa hỏi thăm Tiểu Đồng: “Tiểu Đồng, cô làm việc ở đây một tháng thu nhập bao nhiêu?”
Tiểu Đồng vừa đăng ký xong thông tin của hai vị khách, lúc này rảnh rỗi, cũng cầm quả hạch ném vào trong miệng, không hề đề phòng nói: “Tết đến trưởng thôn tăng một lần lương cho mọi người, bây giờ một tháng em nhận được hơn bảy nghìn tệ.”
Nói tới chuyện này cô ấy rất vui, cũng may lúc đầu cô ấy có mắt nhìn ở lại thôn làm việc, với chuyên ngành của cô ấy, cho dù ở nội thành tìm được một công việc như ý, đãi ngộ lương bổng cũng tuyệt đối sẽ không tốt hơn làng du lịch, càng đừng nói môi trường làm việc và bầu không khí ưu tú thế này, thắp đèn lồng cũng khó tìm.
Côn Bằng nghe xong rơi vào trầm tư, trưởng thôn sắp xếp anh ấy canh cửa ở đây lại không nói với anh ấy chuyện thu nhập, cũng không biết là quên hay là sao. Là thần thú ra ngoài du lịch gần nửa năm, Côn Bằng vẫn có độ hiểu biết nhất định đối với sự việc trong xã hội con người, mỗi tháng chủ sẽ phát tiền cho nhân viên, nếu không phát chính là kéo nợ lương, nghiêm trọng một chút sẽ vào danh sách vỡ nợ.
Côn Bằng bưng ly uống ngụm trà nóng, lại hỏi: “Vậy cô biết thu nhập của nhân viên khác không?”
Tiểu Đồng lắc đầu: “Không rõ lắm, em chỉ biết bây giờ lương một tháng của Tiểu Điệp là năm nghìn tệ, trước tết hình như Tiêu Anh Tuấn được tăng tới mười bảy nghìn tệ, lương của nhân viên khác thì không biết, chưa từng nghe họ nhắc tới, còn anh thì sao, một tháng anh được bao nhiêu?”
Thực ra cô ấy cũng rất tò mò, còn thầm cùng Tiểu Điệp, Tiêu Anh Tuấn thảo luận, ngoài ba người họ, nhân viên khác đều là cư dân của làng du lịch, đoán chừng đều có cổ phần trong thôn, không lấy lương mà lấy hoa hồng.
Côn Bằng thầm nghĩ mình đường đường là một con côn bằng duy nhất trên thế giới, bây giờ lại ở đây canh cửa, chắc chắn lương không thấp, bèn cười khiêm tốn nói: “Vẫn chưa rõ, tôi đoán cũng tầm cỡ cô.”
Đang nói chuyện, lại có du khách tới, hơn nữa khá đông, Tiểu Đồng vội đứng dậy tiếp đón.
Tốp du khách này đều là nhân viên cùng một công ty, hôm nay bộ phận của công ty tổ chức hoạt động, người trong cả bộ phận đều tới làng du lịch ngâm suối nước nóng.
Tiểu Đồng kiểm kê nhân số và tiền xong, xuất vé cho họ, sau đó lấy cho họ đồ tắm tương ứng với số lượng. Côn Bằng ngồi bên cạnh nhìn bất động, vững như Thái Sơn. Rõ ràng là lười nhác quang minh chính đại, nhưng lại cho người ta một ảo giác như lãnh đạo thị sát.