Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh, công việc của đình viện suối nước nóng thuận lợi kết thúc, Côn Bằng đợi Tiểu Đồng thu dọn đồ xong thì cùng đóng cửa rời khỏi, đánh giá nói: “Công việc này rất nhẹ nhàng.”
Ngồi ở đó ăn ăn uống uống cả ngày là xong, khuyết điểm duy nhất chính là hơi nhàm chán, ngày mai bảo ngỗng tới chơi, náo nhiệt một chút.
“…” Tiểu Đồng nhất thời hơi nghẹn lời, cô ấy đung đưa cánh tay qua lại thư giãn khớp mỏi nhừ, hôm nay du khách tới ngâm suối nước nóng rất nhiều, cô ấy luôn tới lui kiểm kê vé, mang đồ tắm và sọt trúc, mệt tới mức hông sắp không thẳng nổi. Nhìn dáng vẻ không chút tự giác của Côn Bằng, cô ấy cũng ngại nói anh ấy, dù sao thì có anh ấy canh, mấy người khách nam không an phận thường ngày đều rất ngoan ngoãn, không nói nhảm câu nào với cô ấy.
Quay về viện, cơm tối đã chuẩn bị xong, mọi người đều đang đợi họ.
Hôm nay là ngày đầu tiên làm việc chính thức sau tết, lượng khách cực kỳ lớn, các nhân viên đều rất vất vả, vì vậy Ôn Cố đặc biệt chuẩn bị bữa tối thịnh soạn. Tổng cộng có tám món ăn, cộng thêm hai món canh, thức ăn chính ngoài cơm trắng còn có cơm khoai sọ và bánh mật chiên.
Bánh mật là Ôn Cố tự làm, chất bánh vô cùng mềm mại, cắt thành dạng miếng dày mỏng vừa phải, bỏ chút thịt ba chỉ, nấm, đậu, thêm một miếng bơ chiên ra cực kỳ có hương vị, mọi người đều rất thích ăn. Suy nghĩ tới số lượng và lượng ăn của nhân viên, cô đã chiến hẳn ba nồi bánh mật, cơm khoai sọ cũng nấu hai nồi, vốn tưởng chắc chắn sẽ dư, không ngờ vẫn không đủ.
Lượng ăn của Côn Bằng thực sự quá lớn, anh ấy gần như có thể ăn một miếng hết cả một bát thức ăn, chỉ mấy bát cơm và bánh mật đối với anh ấy mà nói hoàn toàn là đồ nhét kẽ răng.
Nhà bếp chẳng mấy chốc lại trống không, trên bàn cơm cũng chỉ còn chút cơm thừa canh cặn. Côn Bằng sờ bụng, không có chút cảm giác gì, anh ấy quay đầu nhìn bát cơm trước mặt Tiêu Anh Tuấn, phát hiện bên trong còn thừa mấy miếng bánh mật, lập tức bi phẫn: “Ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu có biết không, cậu lãng phí đồ ăn như thế này, lương tâm không cắn rứt sao? Anh đây còn chưa ăn no!”
Tiêu Anh Tuấn vừa nghe vậy lập tức bưng bát dịch sang bên cạnh: “Anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ hơi mệt, định nghỉ ngơi một lát rồi ăn tiếp.”
Vừa nãy mọi người đã chứng kiến tướng ăn của Côn Bằng, thực sự quá dọa người, khiến cho bây giờ bị anh ấy nhìn tới đều có cảm giác lạnh sống lưng, thật sự sợ anh ấy cắn một cái.
Côn Bằng tiếc nuối thở dài, quay đầu thương lượng với Ôn Cố: “Trưởng thôn, tôi còn muốn ăn, nấu thêm chút đồ ăn đi.”
Ôn Cố nhìn thấy anh ta tỏ vẻ đáng thương, bụng vẫn lép xẹp, bèn đến nhà bếp nấu cho anh ấy nồi mì. Dưới ánh nhìn trợn mắt há hốc mồm của mấy nhân viên con người, Côn Bằng coi như không có ai ăn cả nồi mì, cuối cùng bụng cũng có chút cảm giác. Anh ấy húp sạch nước mì, xong rồi lại nói với Ôn Cố: “Trưởng thôn, tôi vẫn chưa no, nấu thêm chút nữa đi.”
Ôn Cố trợn mắt: “Chỉ còn rau, anh ăn không?”
Mì và bánh mật đều hết rồi, nấu nướng lại phiền phức như thế, cô làm việc mệt mỏi cả ngày, đã không muốn hoạt động nữa.
Côn Bằng cũng là người không thích ăn rau, vừa nghe chỉ còn rau, lập tức nhíu mày, anh ấy nghĩ rồi hỏi: “Vậy tôi có thể ứng lương tháng này không, ra ngoài ăn.”
Bầy cá trong vùng biển ở núi sau đều là cá con mới sinh, Xuân Thập không cho anh ấy ăn, trong biển bên ngoài lại có rất nhiều thức ăn, chỉ là dạo gần đây anh ấy bị Ôn Cố nuông chiều dạ dày, không muốn ăn hải sản sống lắm, khá muốn ăn đồ chín, ngon hơn một chút.
Tất cả thôn dân thần thú có mặt đồng loạt quay đầu nhìn anh ấy, ánh mắt quỷ dị, tựa như anh ấy đã nói cái gì ghê gớm lắm.
Bạch Trạch chớp đôi mắt to tròn trịa, má bên trái bởi vì ngậm kẹo mà phình lên, cực kỳ đáng yêu: “Chúng tôi không có lương, chúng tôi làm việc để trừ tiền ăn ở.”
Kỳ Lân vuốt râu nói: “Đúng, muốn ở lại đây, muốn ăn cơm thì phải làm việc.”
Tất Phương gật đầu: “Nhưng nếu ra ngoài mua đồ có thể xin kinh phí từ trưởng thôn.”
Tất Phương thường cùng Ôn Cố vào thành phố mua đồ, cực kỳ quen thuộc với việc xin kinh phí.
Côn Bằng hơi dại ra, sao lại hoàn toàn khác với những gì anh ấy nghĩ? Anh ấy đường đường là côn bằng độc nhất vô nhị trong thiên hạ, ở đây canh cửa lại để trừ phí ăn ở!
Xuân Thập khoanh tay tức giận nói: “Tôi cũng phải làm thuê trừ tiền ăn, anh còn muốn đòi lương?”
Các thôn dân đều biết chuyện anh là thần núi rồi, cả núi Ngô Đồng đều là địa bàn của anh, anh cũng phải làm việc trừ tiền cơm, thôn dân khác còn có lý do gì lười biếng?