Côn Bằng ôm bụng tỏ vẻ ấm ức: “Vậy tôi ăn không no thì phải làm sao? Đói bụng ngày mai không có sức làm việc.”
Nhìn cơ thể vạm vỡ to lớn đó của anh ấy cuộn lại một cục, ôn Cố hơi muốn cười, cô xua tay xắn tay áo lên: “Thôi, nướng cho anh chút đồ ăn vậy.”
Đốt lò nướng lên, tùy tiện đặt mấy cái khoai tây, khoai lang ngô lên giá nướng, cắt thêm vài miếng thịt đặt lên, chậm rãi nướng.
Lúc này mấy nhân viên con người đều lặng lẽ ngồi ở một bên không dám lên tiếng, họ vốn tưởng các thôn dân đều là cổ đông, chắc chắn kiếm được không ít, không ngờ người ta vốn không có tiền đã đành, còn phải làm việc đổi lấy điều kiện bao ăn ở.
So ra, họ may mắn hơn nhiều, đừng nên tùy tiện bắt chuyện kéo thù hận.
*
Mở cửa chưa đầy một tuần, lưu lượng khách của làng du lịch đã đạt tới con số bằng nửa tháng năm ngoái, có thể nói là vô cùng hot.
Quảng cáo tuyên truyền do Quý Thịnh mua vô cùng hữu hiệu, bây giờ chỉ cần là người thường lên mạng đều biết làng du lịch Thần Thú, không biết người đặc biệt chạy tới chơi qua cái danh may mắn của thôn, sau đó bị đồ ăn, suối nước nóng, môi trường ở đây thu hút…
Để đảm bảo trải nghiệm của các du khách, Ôn Cố đã tuyển mấy nhân viên phục vụ và nhân viên tiếp đón trẻ, còn có hai dì nấu cơm quét dọn vệ sinh. Số lượng nhân viên tăng lên, một mình cô nấu cơm nhân viên chắc chắn không xuể, dù sao còn có việc khác phải làm, dứt khoát sau này chia nhân viên con người và thôn dân ra, cô chỉ nấu cho thôn dân, cơm của các nhân viên khác giao cho dì nấu cơm phụ trách, như vậy cô cũng có thể nhẹ nhõm hơn.
Chạng vạng hôm nay, Ôn Cố nhận được điện thoại từ cục du lịch Hải Thành, đầu dây bên kia là một ông cụ có khẩu âm địa phương rất nặng, nói cả buổi mới hiểu rõ mục đích của cuộc điện thoại này – cục du lịch Hải Thành muốn liệt làng du lịch Thần Thú vào một trong những điểm du lịch đặc sắc của Hải Thành, hỏi cô có thời gian phối hợp chụp một bộ ảnh tuyên truyền không.
Ôn Cố rất bất ngờ, làng du lịch cũng có thể được liệt vào điểm du lịch đặc sắc? Cô hỏi kỹ lại, biết hóa ra là vì “Cảm giác nơi đầu lưỡi”, phó cục trưởng của cục du lịch từng tới thôn ăn cơm, rất có hảo cảm với nơi này, cảm thấy kiến trúc, hoàn cảnh trong thôn đều bảo lưu cảm giác niên đài dày dặn, hoàn toàn có thể làm một điểm du lịch thôn cổ để tuyên truyền.
Hải Thành là một thành phố vô cùng hiện đại, di tích cổ rất hiếm, đặc biệt thiếu những điểm du lịch kiểu này. Bầu không khí tổng thể của làng du lịch Thần Thú rất phù hợp, dạo gần đây cũng rất nổi tiếng, hoàn toàn có tư cách liệt vào điểm du lịch.
Chuyện tốt như vậy đương nhiên Ôn Cố sẽ không từ chối, cô đồng ý ngay, bảo đối phương tới lấy cảnh vào thứ hai, thứ hai trong thôn nghỉ nên không có du khách, thích hợp chụp ảnh phong cảnh.
*
Sáng thứ hai, nhân viên công tác của cục du lịch tới làng du lịch đúng giờ, Ôn Cố đặc biệt chạy tới cổng thôn đón người vào.
Nhân viên công tác là một chàng trai trẻ, khoảng hai mươi tám tuổi, đeo một cái kính gọng nhỏ màu vàng, ăn mặc đơn giản sạch sẽ, trông nho nhã, anh ta lấy ra thẻ nhân viên nói: “Chào trưởng thôn Ôn, tôi tên Triệu Thiện Thủy, cô có thể gọi tôi là Tiểu Triệu.”
Ôn Cố thầm nghĩ vậy chẳng phải là chiếm tiện nghi của người ta sao, còn khiến mình già đi, tuyệt đối không được, cô cười ha ha nói: “Anh Triệu, anh khách sáo quá, tôi nhỏ hơn anh một chút, anh có thể gọi tôi là Tiểu Cố, hôm nay anh tới đúng lúc, hoa đào trong thôn chúng tôi đã nở, tôi đã làm một ít bánh hoa đào, vừa ra lò còn nóng, anh có thể nếm thử.”
Trước khi tới, Triệu Thiện Thủy đã chuẩn bị kỹ càng, biết tài nghệ nấu nướng của Ôn Cố vô cùng đặc sắc, vừa nghe có đồ ăn, đôi mắt sau miếng kính lập tức sáng lên: “Vậy hôm nay tôi thật sự tới đúng rồi, thế mà lại có cơ hội trải nghiệm tay nghề của trưởng thôn, phải ăn nhiều một chút!”
Hai người vừa nói vừa đi, Triệu Thiên Thủy đeo máy ảnh đi bên cạnh Ôn Cố, ánh mắt không khỏi quan sát cảnh sắc xung quanh, gương mặt hưởng thụ nói: “Trưởng thôn Ôn, hoàn cảnh ở chỗ các cô thật sự rất tốt, không khí tốt hơn nội thành nhiều, tới đi một chút đã cảm thấy giống như rửa phổi.”
“Anh Triệu thích có thể tới thường xuyên.” Ôn Cố phóng khoáng nói: “Sau này thôn chúng tôi cũng coi như là một phần tử của cục du lịch rồi, các anh tới trải nghiệm bất cứ hạng mục nào cũng không thu tiền.”
“Vậy đâu có được, người nhà mới càng phải ủng hộ điểm du lịch nhà mình phát triển.” Triệu Thiện Thủy nghiêm túc nói, ánh mắt hiếu kỳ nhẹ nhàng lướt qua từ trên mặt Ôn Cố: “Tôi nghe nói trưởng thôn Tiểu Cố là sinh viên khoa máy tính đại học S, vẫn chưa tốt nghiệp? Có thể khai thác một thôn hoang tới dáng vẻ như hiện tại, thật sự vô cùng giỏi giang, nhất định đã tốn rất nhiều tâm sức?”