Virtus's Reader

Thực ra cục du lịch luôn biết tới sự tồn tại của thôn Ngô Đồng, thôn này có lịch sử rất lâu đời, đã bỏ hoang không biết bao nhiêu năm, cho tới hơn hai mươi năm trước có hậu duệ của thôn dân cũ quay về kế thừa thôn trang mới bắt đầu có chút hơi người. Trong cục cũng từng nảy sinh ý nghĩ phát triển thôn thành khu du lịch, chỉ là vẫn chưa có phương án tốt, bên trên cũng không phê duyệt kinh phí, kéo dài mãi tới sau này không ai còn nhớ thôn hoang này nữa. Trước đó, làng du lịch Thần Thú hot lên trên mạng, trong cục nhất thời không liên hệ nó với thôn Ngô Đồng, cho tới lần trước phó cục trưởng nghe danh tới ăn bữa cơm mới nhớ ra, lập tức bắt tay đưa nó vào điểm du lịch lịch sử.

Ôn Cố: “Thực ra cũng tạm, thôn phát triển không phải chỉ dựa vào sự cố gắng của một mình tôi, mọi người cùng nhau làm việc cũng rất vui, không tính là vất vả.”

Triệu Thiện Thủy gật đầu nói: “Lập nghiệp cần nhóm người như các cô, coi sự nghiệp là cuộc sống, vui vẻ mới có thể làm tốt.”

Quay về viện, Ôn Cố tới nhà bếp bưng đồ ngọt ra, mùi sữa trộn lẫn với hương hoa đào bay trong không khí, chỉ ngửi một chút cũng cảm thấy ngọt ngào.

Triệu Thiện Thủy uống ngụm trà sữa hoa đào, vị trà đỏ nồng đậm và sữa bò tươi hòa quyện với nhau, trong đó có một làn hương hoa như có như không, khiến người ta mê ly. Triệu Thiện Thủy vô cùng kinh ngạc, để giữ dáng, anh ta đã hơn nửa năm chưa từng uống trà sữa, đã sớm quên vị của trà sữa rồi, nhưng cho dù như vậy, anh ta cũng có thể chắc chắn đây tuyệt đối là trà sữa ngon nhất mà anh ta từng uống.

Hương trà thơm ngát, vị sữa thanh nhạt, hương hoa như có như không kết hợp với quả hạch giòn thơm nổi trên mặt trà, đúng là tuyệt.

“Trưởng thôn Tiểu Cố, cô có suy nghĩ làm một nhãn hiệu trà sữa không?” Triệu Thiện Thủy không nhịn được hỏi: “Tôi có quan hệ ở phương diện này, nếu cô hứng thú thì tôi có thể giúp cô tìm người, cũng có thể đầu tư.”

Ôn Cố ngẩn người, dạo gần đây làm sao vậy, luôn có người tìm tới muốn hợp tác muốn đầu tư, trước đó Tiểu Đồng đề nghị mở cửa hàng đồ ngọt trong thôn, cô cũng pass rồi, đâu có thời gian làm nhãn hiệu trà sữa?

Ôn Cố thẳng thắn nói: “Trong thôn quá nhiều việc, không có thời gian suy nghĩ tới chuyện khác.”

Triệu Thiện Thủy không chịu từ bỏ: “Làm nhãn hiệu rất đơn giản, chỉ cần tìm người phụ trách, sau đó cung cấp phương pháp và kỹ thuật chế biến trà sữa, còn lại cơ bản không cần cô nhọc lòng, người khác đều sẽ làm tốt giúp cô.”

“Hơn nữa, bây giờ tạm thời không có chí hướng.” Ôn Cố từ chối lần nữa.

“Được, nếu cô muốn thì liên lạc với tôi.” Triệu Thiện Thủy lấy điện thoại ra: “Trưởng thôn Tiểu Cố, chúng ta thêm wechat đi, có việc tiện liên lạc.”

Thêm wechat xong, cuối cùng Triệu Thiện Thủy không nhắc chuyện làm ăn nữa, anh ta gắp miếng bánh thạch anh hoa đào ăn. Bánh to cỡ mạt chược óng ánh trong suốt, xuyên qua bề mặt có thể nhìn thấy bơ và cánh hoa màu hồng đông kết bên trong, kiểu cấu hình bắt mắt này rất dễ khiến người ta mất đi cơn thèm ăn, đặc biệt là kiểu đàn ông gần ba mươi như Triệu Thiện Thủy, nếu không phải cân nhắc tới trình độ nấu ăn của Ôn Cố, không hề muốn ăn miếng nào.

Anh ta trực tiếp nhát miếng bánh thạch anh vào trong miệng, khi đầu lưỡi tiếp xúc với bánh, vị chua chua ngọt ngọt khiến anh ta không nhịn được cau hai mày lên, mắt lộ ra kinh ngạc.

Bánh thạch anh vô cùng đàn hồi, hơn nữa không dính răng, lúc cắn xuống sẽ có một chất nước thơm thơm chảy ra, đó là nhân bơ đã trộn nước đào, hòa quyện với bánh thạch anh chế tạo ra một tư vị hoàn toàn mới, khiến người ta lạ lẫm.

Triệu Thiện Thủy vừa gật đầu vừa ăn, cho tới khi đĩa trống không mới buông đũa xuống, lại uống một ngụm lớn trà sữa nóng, dựa vào lưng ghế xoa bụng, thỏa mãn nói: “Trưởng thôn Tiểu Cố, tay nghề của cô thực sự quá đáng sợ, kế hoạch giảm cân mà tôi đã kiên trì thực hiện nửa năm đã tan thành bọt biển vào lúc nãy rồi.”

Một ly trà sữa lượng nhiệt cao và một đĩa đồ ngọt bơ, toàn là tăng phì.

Ôn Cố không phải lần đầu tiên nhận được lời lên án như thế này, thản nhiên nói: “Không sao, hiếm khi ăn một lần, sẽ không béo.”

“Hi vọng như vậy.” Triệu Thiện Thủy may mắn nói, anh ta quay đầu nhìn Ôn Cố: “Tại sao cô lại gầy như vậy? Là thể chất ăn mãi không béo sao?”

Ôn Cố: “Ừm, bản thân tôi không dễ béo lắm, nhưng chủ yếu vẫn là bình thường làm việc khá nhiều, tiêu tốn nhiều năng lượng, dĩ nhiên sẽ không béo.”

Hai người ngồi một lúc trong viện, nghỉ ngơi xong, đứng dậy đi chụp ảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!