Virtus's Reader

Ôn Cố dẫn Triệu Thiện Thủy tới nơi các hạng mục giải trí trong thôn dạo một vòng, vừa đi vừa giới thiệu cho anh ta nét đặc sắc của mỗi hạng mục. Làng du lịch sau khi tu sửa, ngoài cổ xưa lại có thêm vài phần cảm giác hiện đại, hai thứ dung hợp với nhau, cho người ta một ảo giác đã xuyên thời gian. Hơn nữa hôm nay ánh mặt trời rất đẹp, rất thích hợp chụp ảnh, tùy tiện chụp đều là cảnh.

Triệu Thiện Thủy cầm máy ảnh chụp không ngớt suốt chặng đường, sau đó, tay và cổ đều tê tái, dừng lại đếm, đã chụp tổng cộng hơn hai trăm bức. Kỹ thuật chụp ảnh của anh ta rất tốt, có vài bức chụp cực kỳ có cảm giác niên đại, có vài bức là cảnh đẹp thiên nhiên khá đơn thuần, nhìn tổng thể đều rất đẹp.

Triệu Thiện Thủy xóa đi một số hình không hài lòng lắm, mấy chục tấm còn lại anh ta đều thích, chọn tới chọn lui không chọn ra được tấm nào đẹp nhất, anh ta tỏ vẻ rối bời: “Trưởng thôn Tiểu Cố, cô xem thử giúp tôi, chọn mấy chục tấm nào thì được? Trong cục quy định mỗi điểm du lịch chỉ có thể chiếm dụng năm trang tổ tay tuyên truyền, không thể bỏ quá nhiều hình ảnh vào.”

Ôn Cố tới gần xem một lúc, phát hiện quả thực rất khó chọn, cô giúp bài trừ đi gần một nửa, còn lại bảo anh ta tới chừng đó dựa theo lời giới thiệu trên sổ tuyên truyền mà chọn.

Triệu Thiện Thủy gật đầu cất máy ảnh: “Cũng chỉ có thể như thế này, phải rồi trưởng thôn Ôn, vừa nãy tôi nhìn thấy nho trong lán giữ nhiệt chín cả rồi, cháu tôi cực kỳ thích ăn nho, tôi muốn mua vài chùm nho tươi mang về cho nó, tiện không?”

“Đương nhiên tiện.” Ôn Cố dẫn anh ta quay lại khu lán giữ nhiệt, lấy cho anh ta cái giỏ: “Muốn hái bao nhiêu thì hái bấy nhiêu, không lấy tiền.”

Triệu Thiện Thủy vội vàng xua tay: “Vậy sao mà được, tôi là người ra ngoài làm việc, ăn không trà sữa, đồ ngọt của cô rồi, lẽ nào còn lấy miễn phí trái cây, nho nên bao nhiêu tiền thì trả bấy nhiêu tiền, cô đừng khách sáo với tôi.”

Hai người từ chối qua lại một lúc, Xuân Thập bỗng nhiên từ trong lán đi ra, trên tay đang xách hai giỏ trái cây đầy ắp, tỏa ra hương trái cây ngào ngạt, ánh mặt hờ hững của anh lia tới Triệu Thiện Thủy: “Muốn loại nào?”

Triệu Thiện Thủy ngẩn ra một lúc, vội vàng nói: “Nho.”

“Đi vào hàng đầu tiên bên tay trái.” Xuân Thập đưa tay ra, chỉ hướng cho anh ta.

Triệu Thiện Thủy không nói nhiều, lập tức chui vào lán hái nho.

Xuân Thập quay đầu nhìn, đẩy Ôn Cố sang một bên: “Cô nói nhiều với anh ta như thế làm gì, tướng mặt người này giảo hoạt, nhìn cái là biết không phải loại tốt lành.”

Ôn Cố nghi hoặc nói: “Thật?”

Rõ ràng ngũ quan đoan chính, nho nhã rất có dáng vẻ thư sinh, sao lại gian giảo….

“Cô không tin tôi?” Xuân Thập lập tức vô cùng tức giận: “Tôi từng gạt cô bao giờ?”

Ôn Cố vội nói: “Tôi tin tôi tin, nhưng anh ta là người của cục du lịch, cho dù bản thân anh ta như thế nào, ngoài mặt chúng ta vẫn phải thản nhiên cho qua, được rồi, anh về trước đi, tôi ở đây đợi anh ta ra.”

Xuân Thập tức tối rời đi, để lại một mình cô ở ngoài lán đợi.

Qua một lúc, Triệu Thiện Thủy đi ra, anh ta hái không ít nho, giỏ đầy ắp, gần như sắp tuôn ra rồi. Anh ta móc điện thoại ra gửi phong bì cho Ôn Cố: “Trưởng thôn Tiểu Cố, tôi ra ngoài làm việc không mang theo tiền mặt, gửi phong bì cho cô.”

“Thật sự không cần, đừng khách sáo như thế.” Ôn Cố không nhận phong bì, nghĩ tới lời Xuân Thập vừa mới nói, không nhịn được nhìn kỹ mặt của Triệu Thiện Thủy, không biết là đã nhận ám thị tâm lý hay là sao, đột nhiên cảm thấy quả thật trông anh ta rất gian giảo, đặc biệt là ánh mắt cực kỳ thiếu tự nhiên, liếc tới liếc lui rất tùy tiện.

Buổi trưa, Triệu Thiện Thủy ở trong thôn ăn cơm trưa, lại ở chơi một lúc mới rời đi.

Nửa tháng sau, sổ tay tuyên truyền của cục du lịch Hải Thành đã ra, Ôn Cố nhận được một quyển, sổ tay được làm rất đẹp, bên trong bao hàm tất cả điểm du lịch nổi tiếng ở Hải Thành, điều khá bất ngờ là xếp hạng nhân khí của làng du lịch bên trong thuộc hạng top.

Sổ tay tuyên truyền nhanh chóng được truyền khắp các đơn vị ở Hải Thành, trên đường còn có thể nhìn thấy áp phích tuyên truyền phóng đại.

Sáng nay, Ôn Cố đang uống trà xem Phu Gia điều chế tinh dầu, bỗng nhiên nhận được tin nhắn thoại của Triệu Thiện Thủy, đối phương chỉ trích một trận, khiến Ôn Cố đọc xong cũng ngơ ngác.

Nửa tháng nay Triệu Thiện Thủy đã tìm cô mấy lần, lần nào cũng sẽ đẩy chủ đề tới cách pha chế trà sữa, có hai lần còn nói bóng gió thăm dò cô có bạn trai chưa, lời nói vô cùng ám muội, tựa như muốn tự đề cử mình với cô. Ôn Cố phiền không thể tả, trực tiếp nói cho anh ta biết cách pha chế, lúc này mới được yên ổn.

Kết quả mới mấy ngày, thế mà anh ta đã trở mặt mắng người, dở hơi à.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!