Trước đây, khi cô ta lần nữa đá Cố Thịnh, quen với bạn nam khác, Cố Ích vừa hay quen Tạ Ni Ni, lúc này mới có câu chuyện sau này. Dạo gần đây cô ta và bạn nam kia đã chia tay, quay đầu tới tìm Cố Ích, cũng không biết đã nói gì với anh ta, khiến anh ta khó kiềm lòng như vậy.
So với cô ta, quả thực Tạ Ni Ni kém rất xa, ngoài tuổi tác có chút ưu thế, ở phương diện khác gần như bị người ta giẫm trên đất mà chà.
Thế là Tạ Ni Ni hoàn toàn sa sút, lúc đối thủ quá mạnh, rất dễ khiến người ta mất đi dục vọng chiến đấu. Hơn nữa vừa nghĩ tới Cố Ích một lòng với một cô gái vốn không coi trọng anh ta như vậy, kỳ thực đầu óc cũng hơi ngu xuẩn, kính lọc của cô ấy đối với anh ta bỗng nhiên nhòe đi rất nhiều. Đương nhiên tình cảm vẫn còn, chẳng qua bên trong kẹp theo một cô bạn gái cũ ưu tú, ít nhiều có hơi biến vị.
Sau đó không lâu, Cố Ích đòi chia tay với cô ấy, trở về bên cạnh bạn gái cũ tiếp tục làm lốp dự phòng vạn năm của cô ta, Tạ Ni Ni vừa bi phẫn vừa bất lực, chìm đắm trong cảm xúc thất tình không thể thoát ra được, dần dần biến thành một người có chứng trì hoãn nghiêm trọng, làm việc gì cũng không có hứng thú.
Lúc này lại đối mặt với sự kỳ vọng của cha mẹ, cô ấy hữu tâm vô lực.
Ôn Cố tỉ mỉ sắp xếp lại nội dung tin nhắn của Tạ Ni Ni, liệt ra bảng, nghiêm túc điền khoảng thời gian biến hóa tâm lý của cô ấy, xem đi xem lại mấy lần rồi nói: “Phiền não của em ấy chắc là cảm thấy mình chưa đủ ưu tú, không thể đạt đến mục tiêu lý tưởng.”
Đọc kỹ hậu tâm lý của cô ấy trong khoảng thời gian yêu đương với Cố Ích, hiển nhiên đã không phải là tình yêu chống đỡ cô ấy tiếp tục nữa mà là vì cố chấp với bản thân, muốn chứng minh bản thân không hề kém, kết quả kết thúc thất bại, có thể biết đả kích sẽ lớn cỡ nào.
Xuân Thập bĩu môi nói: “Tôi thấy là não úng nước, một cái lốp dự phòng mà thôi, khiến cô ta thất hồn lạc phách, sau này cũng là mệnh số lốp dự phòng.”
Ôn Cố toát mồ hôi, nói: “Úng nước hay không không phải vấn đề chúng ta cần thảo luận hiện giờ, nếu đã chọn em ấy làm người có duyên thì phải giải quyết phiền não giúp em ấy, em ấy đã gửi tin nhắn cho tôi nói hôm nay sẽ tới, mau nghĩ phương án đi.”
Xuân Thập bóc hạt dưa ném vào trong miệng: “Không phải cô ta phiền muộn bản thân chưa đủ ưu tú? Vậy giúp cô ta trở nên ưu tú là được rồi.”
Ưu tú là cải trắng trong đất sao, nói có là có? Ôn Cố lắc đầu: “Tôi cảm thấy phải bắt tay từ ngọn nguồn giải quyết vấn đề của em ấy, đầu tiên sửa cái tật trì hoãn đi, tìm lại tự tin khá quan trọng.”
Có thể thi đỗ đại học Hải Thành, bản thân đã không kém, không cần phải đi vào đường cùng ép chết bản thân, tìm thấy tự tin và điểm mạnh riêng của mình quan trọng hơn.
Kỳ Lân gật đầu tán đồng nói: “Trưởng thôn nói đúng.”
Xuân Thập lại bóc một nắm hạt dưa, nhét cho Ôn Cố, hỏi: “Cô muốn giúp cô ta sửa tật trì hoãn thế nào?”
Ôn Cố nhận hạt dưa vừa ăn vừa nghĩ, chần chừ nói: “Hay là chúng ta tới nhờ ngỗng trắng giúp?”
*
Chín giờ ba mươi phút sáng, Tạ Ni Ni tới làng du lịch, khi Ôn Cố nhìn thấy cô ấy thì có hơi bất ngờ. Cô gái này không kém cỏi giống như miêu tả trong tin nhắn, cô ấy là hình tượng con gái nhà người ta điển hình, một gương mặt búp bê đáng yêu ngoan ngoãn, rất dễ khiến người ta sinh ra hảo cảm, hơn nữa rất lịch sự, đặc biệt mang quà tới.
Tạ Ni Ni đưa túi quà cho Ôn Cố: “Trưởng thôn, đây là chút tâm ý nhỏ của em, thực sự ngại quá, để các anh chị đợi nhiều ngày như vậy, cái tất thích trì hoãn này của em thật sự phải trị.”
“Không sao, chỉ cần tới là được.” Ôn Cố nhận túi quà, dắt cô ấy vào thôn: “Em thật khách sáo, còn chuẩn bị quà.”
Hai người về viện, Xuân Thập và Kỳ Lân vẫn ngồi dưới tường viện, lúc này ánh mặt trời đã trở nên chói mắt, Tạ Ni Ni nhìn sang, chỉ cảm thấy hai người kia giống như được đánh ánh sáng dịu, trông như thần tiên. Ông cụ kia chủ động vẫy tay với cô ấy: “Ni Ni tới rồi? Tới đây, ngồi xuống uống ly trà.”
Tạ Ni Ni thụ sủng nhược kinh, nhìn Ôn Cố, thấy cô gật đầu, thế là đi tới chỗ trống bên cạnh Kỳ Lân ngồi xuống: “Chào ông.”
Bên kia, Ôn Cố cất túi quà xong ra ngoài tìm ngỗng trắng, Kỳ Lân chỉ ly đầy trên bàn trà: “Cho cháu đó, vừa xuống xe, uống trà thanh giọng.”
Tạ Ni Ni bưng ly trà uống một ngụm, nước trà mát lạnh khiến tinh thần cô ấy phấn chấn hơn, đầu óc mơ màng suốt chặng đường lập tức tỉnh táo hơn nhiều: “Cảm ơn ông.”
Kỳ Lân gật đầu nói: “Cô gái, ông thấy cháu không tồi, rất có thiên phú tu đạo, chi bằng theo ông học đạo pháp?”