Virtus's Reader

Ở đối diện, Xuân Thập quỷ dị nhìn Kỳ Lân: “Ông già hồ đồ rồi?”

Bây giờ linh khí trong trời đất khan thiếu, cả thế giới cũng chỉ có ngọn tiên sơn – núi Ngô Đồng có linh khí, con người bình thường không có căn cơ tu luyện khó như lên trời.

Kỳ Lân vuốt râu cười: “Đương nhiên không phải, tôi tự có dụng ý, cậu đừng chen vào.”

Xuân Thập vừa thấy biểu cảm của ông ấy đã biết mình nghĩ lệch rồi, lắc đầu tiếp tục cắn hạt dưa, ông già này lại sắp làm gì xấu xa rồi.

Tạ Ni Ni thì hơi ngơ ngác, sao trong làng du lịch này còn có đạo sĩ? Cô ấy gãi đầu, từ chối khéo léo: “Ông ơi, cháu không có hứng thú với đạo pháp, xin lỗi ạ.”

“Không phải cháu muốn trở thành một người ưu tú sao?” Kỳ Lân cười giống như một thần linh: “Theo ông học đạo pháp là có thể thực hiện nguyện vọng này.”

“Ông ơi ông đang đùa sao?” Tạ Ni Ni tỏ vẻ hoài nghi: “Đạo pháp gì thần kỳ như vậy?”

Kỳ Lân làm ra vẻ thần bí: “Cháu muốn học ông mới nói cho cháu biết, cho cháu một buổi suy nghĩ cho kỹ.”

Tạ Ni Ni còn muốn hỏi tiếp, lúc này Ôn Cố quay lại, phía sau còn có một đàn động vật nhỏ, cô ấy nhìn kỹ, phát hiện là một con ngỗng trắng béo múp và bốn con thỏ trắng, xếp hàng đi vào, cực kỳ có linh khí.

Ôn Cố chỉ Tạ Ni Ni nói với ngỗng trắng: “Chính là em ấy, mày trông giúp một chút.”

Ngỗng trắng vung cánh kêu cạc cạc hai tiếng.

Tạ Ni Ni tưởng mình nghe lầm, kinh ngạc nói: “Trông cái gì?”

Sao người trong làng du lịch này đều kỳ quái như thế, không phải cô ấy bị lừa tới tổ chức tà giáo nào đó chứ?

*

“Để nó giúp em sửa tật trì hoãn đó.” Ôn Cố chỉ ngỗng trắng, vô cùng hiền hòa nói với Tạ Ni Ni: “Bên cạnh có một động vật nhỏ đáng yêu giám sát đốc thúc, nhất định em sẽ không nhẫn tâm để nó thất vọng nhỉ!”

Nhắc tới tật trì hoãn, Tạ Ni Ni liền đau đầu, đây quả thực là một trong những ngọn nguồn phiền não lớn nhất hiện giờ của cô ấy, nếu có thể sửa cái tật này đi, chuyện phiền muộn của cô ấy sẽ giảm đi hơn một nửa. Nhưng chỉ dựa vào một con ngỗng trắng sao có thể giải quyết vấn đề? Cô ấy dở khóc dở cười: “Trưởng thôn, cảm ơn ý tốt của chị, cho dù cuối cùng phiền não của em có được giải quyết không, em đều rất thích nơi này, quay về nhất định sẽ đánh giá tốt.”

Ở trên app video, trong tiểu sử ở trang chủ tài khoản chính thức của làng du lịch Thần Thú có giới thiệu đây là một nơi có thể khiến người ta vui vẻ, và nhiều lần ghi chú ở đoạn kết video là có thể giải quyết mọi phiền não của người có duyên. Quả thực trong người có duyên được chọn trúng trước đây có trả lời bên dưới video nói cảm ơn và bày tỏ vấn đề đã được giải quyết thành công, nhưng rốt cuộc là vấn đề gì thì không ai nói tới. Mọi người đều cho rằng chắc làng du lịch sẽ đặc biệt lựa chọn vấn đề khá đơn giản của người có duyên, hoặc dứt khoát tìm người giả vờ là người có duyên.

Lần này mình có thể được chọn trúng, Tạ Ni Ni đã rất bất ngờ, nhìn thấy trưởng thôn lại gọi một con ngỗng tới nói muốn giúp mình sửa tật trì hoãn, càng cảm thấy buồn cười.

“Em chỉ cần phối hợp với bọn chị, tuyệt đối có thể giải quyết phiền não.” Ôn Cố đi lấy một giỏ đậu đặt trước mặt Tạ Ni Ni: “Nhặt đậu giúp chị nha, buổi trưa nấu tôm chua cay, xíu mại hấp và gà kho, em có kiêng gì không?”

Tạ Ni Ni nghe tên món ăn đã cảm thấy nước dãi sắp chảy xuống, cô ấy ra sức lắc đầu: “Không ạ, em gần như món nào cũng có thể ăn được.”

Ôn Cố gật đầu: “Vậy thì tốt, mau nhặt đậu đi, chốc nữa phải dùng.”

Tạ Ni Ni cúi đầu nhìn một giỏ đậu đầy ắp, không nhịn được móc điện thoại ra nhìn đồng hồ: “Trưởng thôn, chị định mấy giờ bắt đầu nấu cơm?”

Tật trì hoãn của cô ấy lại phát tác, theo thói quen muốn để việc tới thời hạn cuối cùng mới làm, cho dù sớm một chút cũng không muốn làm.

Ôn Cố còn tưởng cô ấy đói, quay vào nhà bếp lấy một đĩa tiểu lung bao nóng hổi: “Chưa ăn sáng sao? Đây là bánh hấp buổi sáng, rất mới, em ăn đi.”

Trước khi lên xe, Tạ Ni Ni đã ăn ở tiệm ăn sáng ở trạm xe bus, lúc này thực ra rất no, nhưng ngửi thấy mùi thơm tỏa ra của tiểu lung bao, cô ấy lại không thể nói ra lời từ chối, động tác tay nhanh hơn não một bước, nhận lấy đĩa: “Thơm quá, cảm ơn trưởng thôn.”

“Đừng khách sáo, ớt giấm đều ở trong nhà, nếu em cần thì tự vào lấy.” Ôn Cố nói: “Ăn xong thì nhặt đậu nhanh chút nha, lát nữa chị phải dùng.”

“Được ạ, em biết rồi.” Tạ Ni Ni gật đầu lia lịa, bưng đĩa đến nhà bếp tìm gia vị, múc một muỗng dầu ớt và giấm thơm bỏ vào trong đĩa gia vị khuấy đều, rắc thêm chút nước tương, sau đó ngồi bên bàn ăn ăn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!