Virtus's Reader

Tạ Ni Ni gắp tiểu lung bao nhỏ lên bỏ vào trong đĩa nước chấm nhúng một vòng, đảm bảo mỗi mặt của tiểu lung bao đều dính nước chấm, sau đó ăn một miếng.

Vị chua chua cay cay lập tức kích thích vị giác, sau đó hương vừng nhàn nhạt xông lên, xoa dịu đi vị chua cay mãnh liệt, ba vị hình thành một sự cân bằng vi diệu, khiến người ta thèm thuồng. Da của tiểu lung bao vừa mỏng vừa mềm, mút nhẹ một cái đã có thể hút được nước thịt bên trong, nhân thịt của tiểu lung bao cũng rất ngon, thịt được băm thủ công vô cùng mềm, nhai cùng với da bánh, mềm mại đàn hồi cực kỳ ngon.

Tạ Ni Ni ăn xong một cái đã kinh diễm, chưa từng ăn tiểu lung bao ngon như vậy! Còn có dầu ớt này cũng siêu ngon, vừa thơm vừa cay hoàn toàn không sặc cuống họng, kết hợp với giấm thơm và dầu vừng thực sự đỉnh!

Tạ Ni Ni lập tức gắp cái tiểu lung bao thứ hai chấm tương ăn, bụng vừa nãy còn cảm thấy rất no lúc này lại tựa như đã rỗng, có thể dung nạp cả một lồng tiểu lung bao.

Không biết khi nào ngỗng trắng đã theo cô ấy vào nhà, đứng bên cạnh bàn ăn bất động nhìn cô ấy, mấy con thỏ trắng phía sau thì chơi đùa với nhau, lăn qua lộn lại như quả cầu tuyết.

Tạ Ni Ni nhìn xong cảm thấy rất buồn cười, tiện tay gắp tiểu lung bao đưa tới bên miệng ngỗng trắng: “Mày biết ăn bánh bao không?”

Ngỗng trắng nghiêng đầu nhìn tiểu lung bao, trong con mắt đậu xanh tròn trịa giống như lộ ra không vui, nó vẫy cánh kêu hai tiếng, tựa như đang giục Tạ Ni Ni ăn nhanh lên, nên ra ngoài làm việc rồi.

Tạ Ni Ni vội thu đũa lại: “Sắp xong rồi sắp xong rồi, đừng hoảng ha.”

Cô ấy vừa nói xong, ngỗng trắng đã xếp cánh lại im lặng, giống như thật sự có thể nghe hiểu tiếng người.

Quá tà môn, lẽ nào con ngỗng này từng tu đạo pháp của ông cụ trong viện, cho nên cực kỳ thông minh? Tạ Ni Ni không dám trì hoãn nữa, vừa suy nghĩ lung tung vừa nhanh chóng ăn hết một lồng tiểu lung bao, rửa bát đũa rồi ra ngoài.

Cô ấy ngồi trước mặt giỏ mây bắt đầu nhặt đậu, ngỗng trắng ngồi bên chân cô ấy nhìn, cực kỳ nghiêm túc chấp hành nhiệm vụ mà trưởng thôn giao cho nó.

Tạ Ni Ni nhặt mãi nhặt mãi tới hơi thất thần, cô ấy nghĩ tới Cố Ích. Cố Ích ghét ăn đậu và rau mùi nhất, cho dù chỉ xuất hiện tỏng tầm mắt anh ta cũng khó mà chấp nhận, lúc họ còn hẹn hò, mỗi lần ra ngoài ăn cơm, anh ta chưa từng gọi hai thứ này, thực ra cô ấy cực kỳ thích ăn đậu, nhưng để thân thiết hơn với anh ta, liền xóa món ăn này từ trong bảng danh sách thức ăn của mình.

Bây giờ nghĩ lại thật sự ngu ngốc, khi trong lòng anh ta còn có người khác, không đủ thích cô ấy, cô ấy làm gì cũng là uổng công, không bằng được cái vẫy tay tùy tiện của bạn gái cũ.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, động tác trong tay Tạ Ni Ni dừng lại, cô ấy cảm thấy cực kỳ buồn, muốn tìm chỗ nào đó khóc một lúc.

Lúc này, ngỗng trắng bỗng rướn cổ mổ lên chân cô ấy một cái.

Tạ Ni Ni đang chìm trong bi thương không hề phòng bị, bất thình lình một cơn đau đớn từ trên cẳng chân truyền tới dọa cô ấy suýt chút hất đổ giỏ mây. Cô ấy cúi đầu nhìn, thấy ngỗng trắng đang nhìn chằm chằm mình, cực kỳ nghiêm túc.

“Mỏ của mày độc thật, cũng may tao mặc nhiều, nếu không thịt cũng bị mày cắn đi một miếng rồi!” Cô ấy không nhịn được lầm bầm nói.

Ngỗng trắng vẫn đang nhìn cô ấy, nhìn điệu bộ đó tựa như chuẩn bị mổ thêm cái nữa bất cứ lúc nào. Cô ấy hơi sợ, lập tức nhặt đậu lên tiếp tục bóc, không dám suy nghĩ lung tung, lực chú ý tập trung nên hiệu suất làm việc rất cao, chẳng mấy chốc đã bóc xong một giỏ đậu rồi.

Lúc Ôn Cố tới lấy đậu còn xách một giỏ tâm sông: “Giúp chị bỏ chỉ tôm của số tôm này nhé, chắc em biết nhỉ?”

Tạ Ni Ni nhìn đồng hồ, sắp tới giờ cơm rồi, không có thời gian cho cô ấy lười biếng, cô ấy gật đầu nói: “Em biết, ở nhà thường làm.”

Như vậy, dưới sự giám sát đốc thúc của ngỗng trắng, Tạ Ni Ni thành công bóc đậu, chỉ tôm, còn phụ đánh trứng vịt, nhóm lửa, trong thời gian một tiếng ngắn ngủi đã làm rất nhiều việc, hơn nữa giữa chừng không lấy điện thoại ra nghịch.

Trạng thái này đối với cô ấy mà nói đúng là đã lâu chưa xuất hiện, tựa như từ năm ngoái hẹn hò với Cố Ích, cô ấy không có thời gian chuyên chú như thế này nữa, cảm giác nghiêm túc làm việc vẫn rất tuyệt. Tâm trạng cô ấy rất tốt, tìm củ cà rốt đưa cho ngỗng trắng: “Cảm ơn mày đã giám sát đốc thúc, tuy chân của tao bị mày cắn tới giờ vẫn còn đau…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!