Virtus's Reader

Giờ cơm trưa, các thôn dân kết thúc công việc quay về viện ăn cơm. Ôn Cố chuẩn bị cơm nhân viên xong thì tới nhà hàng làm việc, cô là bếp chính duy nhất của nhà hàng, mỗi lần tới giờ cơm chắc chắn không rảnh nổi.

Tạ Ni Ni đối mặt với các thôn dân có khí tràng cường đại, vẻ ngoài kinh người thì hơi câu nệ, nhìn tới nhìn lui, cuối cùng ngồi xuống bên cạnh Kỳ Lân và Bạch Trạch – hai người trông không có cảm giác uy hiếp nhất.

Dạo gần đây Tất Phương đã đổi cương vị, vị trí phục vụ nhà hàng được nhân viên con người gánh, chị ấy được chuyển tới quán cá sống mới mở xử lý cá sống, nói trắng ra là phụ trách giết cá rồi cắt lát, chị ấy giết cá vô cùng lưu loát, miếng cá sống được cắt dày mỏng phù hợp, mặc kệ chấm tương hay chiên chín đều rất thích hợp, các thực khách đều rất thích ăn.

Tất Phương cực kỳ thích công việc này, bởi vì có thể vừa làm vừa ăn, còn không cần lo bị việc khác quấy rầy.

Hôm nay chị ấy đặc biệt mang một đĩa lớn sushi về cho mọi người, trên miếng cá sống tươi ngon rưới sốt salad ngọt và trứng cá, cực kỳ hợp với tôm chua cay.

Tạ Ni Ni ăn tới không dừng được, tuy buổi sáng đã ăn hai bữa nhưng không hề ảnh hưởng cô ấy hưởng thụ bữa trưa này.

Gà kho và xíu mại hấp cũng vô cùng đỉnh, thịt gà của món gà kho rất mềm hơn nữa còn thấm vị, cay cực kỳ đã miệng, kèm bên trong là khoai tây, hành tây, miến, đậu đều rất ngon. Mỗi lần Tạ Ni Ni ăn đồ trong bát mình đều không nhịn được nhìn vào trong đĩa, sợ chốc nữa bị người khác giành hết. Da xíu mại đàn hồi, nhân thịt lợn, tôm và trứng gà vừa miệng không ngấy, khá dai, cắn vào sẽ phát ra tiếng xì xì. Ôn Cố đã làm mười lồng, trong chớp mắt đã bị các thôn dân quét sạch.

Ăn cơm xong, Tạ Ni Ni căng bụng phụ giúp thu dọn bát đũa, vô cùng cần mẫn.

Lúc chiều, Ôn Cố lại giao cho cô ấy mấy việc để làm, tới tối vẫn không tha cho cô ấy, cô ấy gần như không có chút thời gian rảnh rỗi nào.

Bị ngỗng trắng nhìn như vậy hai ngày, chạng vạng chủ nhật, khi chuẩn bị về trường, Tạ Ni Ni cảm thấy tật trì hoãn của mình đã đỡ hơn rất nhiều.

Điều khó tin nhất là cuối tuần này cô ấy lại không nghịch điện thoại, mỗi lần vừa mới thư giãn lại bị ngỗng trắng giục, tối qua làm xong về phòng, cô ấy mệt tới mức ngay cả sức rửa mặt cũng không có, ngã xuống là ngủ. Hôm nay cũng trải qua vô cùng bận rộn, đợi lát nữa ngồi xe bus đoán chừng phải ngủ…

Tạ Ni Ni đeo cặp chào Ôn Cố, Kỳ Lân và các thôn dân chuẩn bị rời đi, Ôn Cố gọi cô ấy lại: “Ni Ni, cuối tuần sau nhớ tới.”

Muốn trị hoàn toàn tật trì hoãn, hai ngày chắc chắn không đủ, ít nhất phải một tháng.

Tạ Ni Ni bị sai khiến hai ngày, đã hiểu rõ Ôn Cố tích cực với việc thay đổi mình như thế nào, nếu mình không sửa được tật xấu này, e là cuối tuần nào cũng phải tới báo danh, nhưng có thể tới làng du lịch ăn ké uống ké thực sự là một chuyện rất hạnh phúc, cô ấy vô cùng vui: “Em biết rồi, tuần sau nhất định sẽ tới.”

Kỳ Lân lấy ra một cái hầu bao đưa cho cô ấy: “Cầm lấy, buổi tối trước khi đi ngủ hãy mở ra xem.”

Hầu bao rất đẹp, vải màu trắng hồng nhìn cái là biết loại rất quý, đường kim cũng vô cùng tinh xảo, Tạ Ni Ni ngắm nghía cả buổi nhịn không mở ra, cực kỳ nghi hoặc, khi không tặng một cái hầu bao cho cô ấy làm gì, học Chu Cát Lượng, túi khôn?”

Kỳ Lân cũng không giải thích với cô ấy, chỉ cường điệu nhất định phải đợi tới trước khi đi ngủ đêm nay mới mở ra xem.

Tạm biệt thôn dân, Tạ Ni Ni rời khỏi làng du lịch Thần Thú. Lúc quay về trường, trời đã tối, cô ấy mua một phần mì trộn ở quán mì ngay cổng trường mang về ký túc xá.

Biến mất hai ngày, các bạn cùng phòng đều rất lo cho cô ấy, tuy cô ấy đã nhiều lần nói mình ổn, chỉ tới làng du lịch giải khuây trong nhóm chát, đợi sau khi cô ấy về, các bạn cùng phòng vẫn vây lại.

Diệp Tử quan tâm nói: “Sao cậu lại một mình chạy ra ngoài giải khuây, lần sau có thể gọi bọn tớ đi cùng, nhiều người an toàn hơn.”

“Đúng vậy, một thằng con trai mà thôi, có gì ghê gớm.” Kỳ Hiên hận sắt không thành thép nói: “Kiểu như Cố Ích, trường chúng ta nhiều lắm, sao cậu lại dại dột đu trên một cái cây quẹo cổ?”

Các bạn cùng phong nghe Tạ Ni Ni thổ lộ mấy lần, đều biết chuyện giữa Cố Ích và bạn gái cũ, cũng biết lúc hai người họ hẹn hò, hai bên vốn không cân xứng, cho nên luôn khuyên cô ấy nghĩ thoáng chút, đừng đắm chìm trong quá khứ không tự thoát ra được.

Tạ Ni Ni nghe họ chỉ trích nhưng không giận, tuy hơi đau lòng nhưng đáy lòng rất ấm áp: “Tớ biết rồi, các cậu đừng lo lắng, tớ ra ngoài là để rèn luyện bản thân, sửa tật trì hoãn, không liên quan gì tới Cố Ích, bây giờ chúng tớ đã không còn quan hệ gì.”

Kỳ Hiên thấy trên mặt cô ấy hiếm khi không có vẻ ủ dột, biết chắc chắn cô ấy nói thật: “Vậy là tốt nhất, nếu để tớ biết các cậu còn tiếp tục, tớ nhất định sẽ trở mặt.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!