Virtus's Reader

Ăn xong mì trộn mang về, Tạ Ni Ni tắm rửa xong thay đồ ngủ ngồi trước bàn sách làm bài tập.

Bài tập của tuần trước vẫn chưa làm, tích tụ rất nhiều, hôm nay phải giải quyết hết chúng.

Làm xong bài tập đã hơn hai giờ sáng, Tạ Ni Ni leo lên giường chuẩn bị ngủ, lúc đầu dán lên gối, cô ấy bỗng nhớ tới mình vẫn chưa mở hầu bao mà Kỳ Lân đưa cho, bỏ vào trong túi áo khoác.

Nhất định phải xem trước khi đi ngủ tối nay sao, chui vào chăn rồi rất không muốn làm gì nữa…

Tạ Ni Ni xoắn xuýt một lúc vẫn bò xuống giường tìm hầu bao, sau khi quay về giường nằm thẳng, cô ấy mở túi ra lấy mảnh giấy bên trong. Trên giấy viết một hàng chữ Trâm Hoa Tiểu Khải xinh đẹp:

Mỗi ngày dậy sớm đọc thuộc lòng “kinh cần mẫn” ba lần, kinh văn này ngắn gọn tinh luyện, chỉ có bốn chữ - tôi rất cần mẫn.

Tạ Ni Ni: “…”

Cháu tin tà của ông rồi.

Cô ấy nhét mảnh giấy vào túi lại, đè dưới gối, chớp mắt đã ngủ say.

Sáng thứ hai, Tạ Ni Ni tắt chuông báo thức chuẩn bị ngủ thêm lúc nữa, vừa nhắm mắt lại, không biết sao lại nghĩ tới kinh cần mẫn, sau đó cơn buồn ngủ tan biến triệt để. Cô ấy nằm trong chăn do dự một lúc, lấy điện thoại ra lướt vòng bạn bè, tiêu tốn nửa tiếng, cô ấy hoàn toàn tỉnh táo, nhưng vẫn không muốn dậy.

Buổi sáng không có tiết, dậy sớm như vậy làm gì, ra ngoài gió thổi sao.

Lại trôi qua nửa tiếng, cô ấy cảm thấy buồn tiểu, lần này không thể không leo xuống. Cô ấy ném điện thoại ra đội gió lạnh đến nhà vệ sinh, sau đó lại nhau chóng leo về giường. Lúc nằm xuống tìm điện thoại, cô ấy mò trúng hầu bao dưới gối, lập tức nghĩ tới lời ông Kỳ Lân căn dặn nhiều lần. Cô lại do dự cả buổi, thấy các bạn cùng phòng đều đang ngủ, nhỏ tiếng đọc ba lần “Tôi rất cần mẫn”.

Đọc xong ba lần, Tạ Ni Ni đang muốn nằm xuống tiếp tục lướt điện thoại, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ kích động…

Không được, phải dậy! Không ra ngoài nữa thì đồ ăn sáng ở căn tin sẽ hết! Vị trí ở thư viện cũng không giành được!

*

Từ trên giường xuống rửa mặt thay quần áo, trang điểm nhẹ ra ngoài, cả quá trình Tạ Ni Ni chỉ tốn chưa đầy mười lăm phút, sâu trong lòng luôn có một nỗi kích động mãnh liệt thôi thúc cô ấy nhanh lên một chút, hận không thể chạy đi.

Đợi sau khi cô ấy tìm được chỗ trống trong thư viện ngồi xuống, không nhịn được thở phào, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một lúc, ý nghĩ này vừa lóe qua trong đầu, một nỗi kích động không khỏi lần nữa từ sâu trong lòng dâng lên, cô ấy phấn chấn tinh thần, lấy sách vở, máy tính ra bắt đầu nghiêm túc học.

Hôm nay, Tạ Ni Ni đều đắm chìm trong việc học không thể thoát ra được, hiệu suất rất cao, một ngày gần như bằng với hai ba tháng trước kia. Đợi tới mười giờ rưỡi tối, cô ấy mới lưu luyến kết thúc việc học quay về ký túc xá. Làm việc tốn chất xám cả ngày, cô ấy đã không còn sức chơi điện thoại, nhanh chóng tắm rửa xong rồi leo lên giường ngủ, trước khi ngủ còn thầm học thuộc từ vựng một lúc, có thể nói là khắc khổ.

Liên tục một tuần, Tạ Ni Ni đều giữa trạng thái học tập tập trung cao độ này, hơn nữa không bỏ quên việc chăm sóc vẻ ngoài của mình, mỗi ngày ăn mặc chuẩn mực, trang điểm tươi tắn, sống lưng thẳng tắp, làm việc nhanh nhạy, vừa đổi tính thường xuyên chán nản và trì trệ, cô ấy đã thu hút ánh nhìn của các bạn học trong lớp.

Các bạn cùng phòng là người rõ nhất về sự thay đổi của Tạ Ni Ni, họ cảm thấy vô cùng chấn kinh, tại sao cuối tuần ra ngoài hai ngày, quay về lại giống như hai người khác?

Mà khi họ vô ý phát hiện ngày nào cô ấy cũng dậy sớm đọc lại ba lần “tôi rất cần mẫn” với cái gối, mức độ phức tạp trong lòng đã không thể dùng một chữ chấn kinh đơn giản để hình dung nữa.

Nói ra lúc Tạ Ni Ni vừa học đại học cũng là một sinh viên tốt nghiêm túc học hành, nhưng thi thoảng cũng sẽ lười biếng rẽ nước làm chuyện khác, không có điên cuồng như vậy bao giờ. Các bạn cùng phòng lặng lẽ kéo nhóm thầm thảo luận, cảm thấy có thể cô ấy đã chịu kích thích gì đó. Nhưng loại kích thích này mang tới hiệu quả rất tốt, ít nhất khiến người ta phấn chấn lên.

Diệp Tử lo lắng nói: “Tức nước vỡ bờ, nếu cậu ấy quá căng cứng liệu tâm lý có bị ảnh hưởng không?”

Kỳ Hiên: “Tớ lại cảm thấy như thế này rất tốt, mỗi ngày xinh đẹp nghiêm túc học hành, có mị lực biết bao! Buổi sáng lúc học môn đại cương, tớ còn nghe thấy bạn nam ở lớp bên cạnh đang bàn tán về Ni Ni, nói không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có bạn nam tỏ tình với cậu ấy, một qua hai lại là có thể hoàn toàn quên đi lốp dự phòng họ Cố kia rồi.”

Tiểu Dương tán đồng nói: “Trước đây không phải Ni Ni luôn nói sau này phải thi đại học thủ đô ở nước K sao, giờ đã năm ba rồi, phải cố gắng chăm chỉ, cứ buông thả nữa thì coi như xong.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!