Sau khi ba người thảo luận xong, quyết định ủng hộ việc làm của Tạ Ni Ni, không quấy rầy cô ấy. Hơn nữa bởi vì sợ đụng vào vết thương của cô ấy cho nên họ không hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ lo lắng cô ấy ngược đãi chính mình, thường xuyên chủ động hỏi thăm cô ấy ăn cơm chưa, thi thoảng ai về muộn sẽ mang đồ ăn đêm về giúp, mọi người ăn no rồi tiếp tục học…
Dưới tác động của Tạ Ni Ni, bầu không khí học tập của phòng ký túc bùng lên chưa từng có, gương mặt của mọi người cũng bất tri bất giác trở nên ngọt ngào hơn…
*
Mỗi cuối tuần, Tạ Ni Ni đều sẽ đúng giờ tới làng du lịch, phụ giúp làm ít việc vặt, thi thoảng trong thôn quá nhiều du khách, cô ấy sẽ đảm nhiệm nhân viên tạm thời tiếp đón giúp. Chưa đầy một tháng, cô ấy đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống có tiết tấu nhanh lại vững vàng này. Cho dù buổi sáng nào đó quên đọc kinh cần mẫn, vẫn sẽ theo thói quen dựa theo tiết tấu như thế này mà qua một ngày. Đợi khi cô ấy tự phản ứng lại mới phát giác dường như đã rất lâu không nhớ tới Cố Ích nữa.
Đại học Hải Thành vô cùng lớn, có hơn hai trăm nghìn sinh viên, trong tình huống không cố ý theo dõi một người và hai người không phải là bạn cùng lớp, cơ bản rất khó nghe được bất cứ tin tức gì của người kia.
Tạ Ni Ni không lãng phí thời gian vào việc nhớ chuyện xưa, cái tên Cố Ích này lướt qua trong đầu cô ấy, không lưu lại chút dấu vết nào. Cô ấy lật sách ra chuẩn bị học tiếp, bất thình lình trong trang sách rớt ra một thẻ đánh dấu lạ lẫm.
Đây là một chiếc thẻ đánh dấu sách có tạo hình nhánh cây đào, không biết là ai bỏ vào, Tạ Ni Ni nhìn kỹ, phát hiện mặt sau đã viết một từ đơn – “Hi”.
Cô ấy nhìn kỹ hai chữ cái này, nét bút rất lạ, chắc không phải là người quen biết hoặc qua lại rất lâu…
Dùng thẻ đánh dấu sách chào hỏi, thủ đoạn bắt chuyện cổ lỗ sĩ như vậy thật sự hiếm gặp, hơn nữa ngay cả tên cũng không để lại, cũng không biết rốt cuộc có dụng ý gì.
Tạ Ni Ni tiện tay kẹp thẻ đánh dấu vào trong một quyển sách khác, bắt đầu chuyên tâm học, chẳng mấy chốc đã quên chuyện này đi.
Tối thứ sáu, Tạ Ni Ni về ký túc xá trước, ngày mai phải tới làng du lịch làm việc, tối nay phải ngủ sớm. Dạo gần đây việc vặt mà trưởng thôn giao cho cô ấy ngày càng nhiều, không nghỉ ngơi đàng hoàng thật sự không làm xuể. Nhưng nghĩ tới đồ ăn trong thôn còn có sự thay đổi của mình trong khoảng thời gian này, cô ấy cảm thấy mọi thứ đều rất xứng đáng, trong lòng cực kỳ cảm kích trưởng thôn, còn có người giám sát đốc thúc đúng tiêu chuẩn – ngỗng trắng.
Tạ Ni Ni nghĩ tới xuất thần nên không để ý nhìn đường, cho tới khi bỗng nhiên va vào một vòng ôm quen thuộc mới hồi thần lại.
Cô ấy bỗng lùi lại hai bước, ngẩng đầu nhìn người kia: “Cố Ích? Xin lỗi, vừa nãy tôi đang suy nghĩ, anh không sao chứ?”
Cố Ích quen dùng nước hoa nam mùi biển cả, trước đây lúc Tạ Ni Ni qua lại với anh ta, trên người anh ta luôn tỏa ra mùi thơm này, có lần cô ấy vô ý hỏi, khi đó anh ta nói đó là mùi mà bạn gái cũ anh ta thích nhất, anh ta dùng nhiều năm như thế nên đã quen rồi.
Tạ Ni Ni nhớ lúc mình nghe được câu trả lời này, trong lòng rất buồn bã, nhưng không biểu lộ ra, còn cố mỉm cười nói vài câu với anh ta, làm nũng bảo anh ta đổi mùi khác, kết quả bị anh ta dứt khoát từ chối, tối đó cô ấy về ký túc xá, trốn trong chăn khóc rất lâu.
Chuyện cũ lần nữa xuất hiện trong đầu, cảm xúc của Tạ Ni Ni vô cùng ổn định, sau khi nước đổ ra từ trong não, người trong cuộc biến thành người đứng ngoài, cô ấy chỉ muốn cảm kích bản thân của lúc đầu mắt mù cỡ nào mới sẽ thích một lốp dự phòng vạn năm, rõ ràng cũng không đẹp trai bao nhiêu, đừng nói so với đám thôn dân ở làng du lịch, cho dù là bạn trai trong lớp mình cũng có người đẹp trai hơn anh ta.
Cố Ích không biết trong lòng Tạ Ni Ni đã xóa sổ mình ra khỏi danh sách trai đẹp, anh ta mang vẻ mặt phức tạp nhìn cô ấy, trong mắt lộ ra hổ thẹn, muốn nói lại thôi: “Em, dạo gần đây như thế nào? Vẫn khỏe chứ?”
“Rất khỏe, anh thì sao?” Tạ Ni Ni vô cùng khách sáo, cô thuận tiện nhìn đồng hồ, chuẩn bị mau chóng đuổi anh ta đi rồi về nghỉ ngơi, không làm xong chuyện trong kế hoạch, trong lòng cô ấy rất nôn nóng bất an: “Bạn gái của anh đâu, sao không đi cùng anh? Chúng ta nói chuyện riêng thế này không được hay lắm, dễ gây ra hiểu lầm, hay là hôm khác có cơ hội rồi nói, tôi còn có chút việc phải làm.”
Vốn tưởng nhắc tới bạn gái của anh ta sẽ khiến anh ta chủ động tránh né rời đi, kết quả Cố Ích giống như tìm được chỗ phát tiết, lập tức lộ ra nụ cười khổ: “Bọn anh chia tay rồi, cô ấy chê anh không có năng lực, hẹn hò với đồng nghiệp trong ngân hàng nhà nước rồi.”
Hóa ra lốp dự phòng lại bị cắm sừng, chẳng trách lại tới tìm cô ấy, muốn cho cô ấy kế nhiệm sao?
Trong lòng Tạ Ni Ni rất không vui, nhưng lại không nhịn được vui sướng khi người gặp họa: “Vậy sao, vậy đúng là một tin tức không may, có lẽ anh có thể cố gắng một chút, chị ấy sớm muộn cũng sẽ nhìn thấy năng lực của anh, tình cảm nhiều năm như thế đâu thể nói bỏ là bỏ.”