Virtus's Reader

Cố Ích hơi ngẩn người, sao phản ứng của Tạ Ni Ni lại khác với tưởng tượng của anh ta, anh ta chần chừ nói: “Nói như vậy không sai, nhưng anh cảm thấy cô ấy nhiều lần tổn thương anh, hiển nhiên không quan tâm tới cảm nhận của anh, lời nói ngọt ngào đầu môi cũng không biết câu nào thật câu nào giả…”

Tạ Ni Ni thầm nghĩ anh cũng có ngày nghi ngờ cô ta, đúng là khó tin, cô ấy xấu bụng nói: “Tôi cảm thấy mỗi lần chị ấy chia tay đều có thể quay lại tìm anh, chắc chắn chứng tỏ địa vị của anh ở trong lòng chị ấy không bình thường, chi bằng đợi tiếp, nói không chừng chưa được mấy ngày chị ấy đã nhớ anh, tới lúc đó nói chuyện đàng hoàng với chị ấy, sẽ có thể đổi được thôi.”

Nói xong cô ấy lại nhìn đồng hồ, vòng qua anh ta đi: “Tôi thật sự còn có việc, đi trước nhé.”

“…” Cố Ích nhíu mày, vươn tay ngăn cô ấy lại: “Không đúng, hôm nay anh tìm em không phải nói những chuyện này.”

“Ni Ni, em cho anh một cơ hội đi, anh cảm thấy thích ngày tháng ở cùng em hơn.”

Tạ Ni Ni gạt cánh tay của anh ta ra, dạo gần đây làm nhiều việc nặng, thể lực tăng lên không ít, lại đẩy anh ta lảo đảo một cái: “Anh thích thì thích đi, liên quan gì tới tôi? Mỗi ngày tôi có nhiều việc phải làm như thế, không rảnh sống cùng anh.”

Cô ấy nói xong còn chưa nguôi giận, giơ chân hung hăng đá lên chân Cố Ích hai cái, thấy anh ta ôm chân kêu la không ngừng, lúc này mới hất tóc tiêu sái rời đi.

Vốn tưởng việc này đã đủ khiến Cố Ích rút lui, kết quả trước khi ngủ anh ta còn gửi tin nhắn cho cô, thể hiện mình sẽ không từ bỏ tình cảm này, nhất định phải cho cô ấy nhìn thấy sự quyết tâm quay đầu của mình, thuận tiện nói bóng nói gió hạ thấp cô ấy, đại khái là nói với điều kiện tổng hợp của cô ấy sẽ không tìm được người yêu nào tốt hơn anh ta đâu, phải biết nắm bắt cơ hội gì đó.

Tạ Ni Ni đọc tin nhắn suýt chút tức chết, một lốp dự phòng vạn năm lại không biết ngại đi giáo dục cô nắm lấy cơ hội, nắm lấy cơ hội bị cắm sừng sao?

Cô ấy không nói nhiều, xóa tin nhắn và chặn đối phương, loại ngu ngốc này ở trong danh sách một ngày cô ấy cũng không chịu nổi!

*

Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Ni Ni xuất phát tới làng du lịch, trên xe bus gặp được mấy người bạn cùng xã đoàn, họ cũng tới làng du lịch Thần Thú, sau khi biết cô phụ việc ở đó, họ đều ầm ĩ đòi cô ấy làm hướng dẫn viên dẫn mọi người đi chơi, cô ấy nghĩ chốc nữa nói với trưởng thôn chắc không thành vấn đề, thế là đồng ý.

Rất nhanh, một đoàn người tới làng du lịch, Tạ Ni Ni đi nói với Ôn Cố, Ôn Cố bảo cô ấy tùy ý, thế là cô ấy dẫn mấy bạn học dạo chơi trong thôn.

Các bạn học chơi trong thôn một ngày, vô cùng tận hứng, lúc hơn năm giờ chiều, họ lưu luyến quay về trường.

Sau khi Tạ Ni Ni tiễn bạn học, tự giác quay về viện phụ việc, bây giờ cô ấy đều cực kỳ chủ động, hễ rảnh là tìm việc làm, ngỗng trắng gần như mặc kệ cô ấy, cả ngày dẫn mấy con thỏ đi khắp nơi, thi thoảng tới viện nhìn một chút.

Tạ Ni Ni chuyển gùi mây tới dưới tường viện ngồi nhặt rau, Kỳ Lân vào cửa nhìn thấy bèn nói: “Ni Ni, tuần sau cháu có thể mang cái hầu bao trả lại cho ông rồi.”

“Không phải tặng cháu sao?” Tạ Ni Ni nâng mắt nhìn ông ấy: “Sao còn thu lại nữa?”

Hầu bao đó được gia công tinh xảo như vậy, cô ấy thật sự hơi tiếc.

Lỳ Lân vuốt bộ râu thưa thớt: “Cái ông tặng chỉ là cách giúp cháu sửa tật trì hoãn thôi, bây giờ cháu đã khỏi, đương nhiên phải trả. Có câu nam nữ chưa kết hôn tặng hầu bao, văn chương đồng nghĩa với ngầm chấp nhận tình cảm của nhau sao, ảnh hưởng không tốt. Hầu bao là của ông, giấy là Tiểu Thập viết, ông và Tiểu Thập đều chưa kết hôn, cháu cũng chưa, cho nên phải lấy lại.”

Tạ Ni Ni: “…”

Lúc Ôn Cố từ trong nhà đi ra vừa hay nghe được câu nói này của Kỳ Lân, suýt chút vấp chân trên ngưỡng cửa, cô lau mồ hôi: “Tư tưởng cũ rích ông nghe được từ đâu vậy, người trẻ bây giờ không chú trọng như thế. Hơn nữa, ông đã cả đống tuổi rồi, còn gộp chung mình với con gái người ta để nói, cẩn thận bị người ta mắng là lão lưu manh.”

Tạ Ni Ni ngại ngùng nói: “Đúng vậy ông, bây giờ chúng ta không phải là xã hội phong kiến. Nhưng nếu ông quý như thế, tuần sau cháu sẽ mang hầu bao tới trả cho ông.”

“Ừm, vẫn nên mang về đi, Tiểu Thập nói phải lấy chữ về.” Kỳ Lân gật đầu đến dưới tường viện ngồi xuống bóc hạt ăn: “Cậu ấy rất quý trọng nét chữ của mình, mỗi trang đều phải thu về.”

Ngay cả thực đơn viết tay trong nhà hàng, sau khi bị bỏ, Xuân Thập cũng phải lấy về tự thu lấy.

Tạ Ni Ni tò mò nói: “Thể chữ này là anh ấy đặc biệt luyện sao, rất ít khi nhìn thấy con trai có thể viết được thể Trâm Hoa Tiểu Khải đẹp như vậy.”

Cô ấy biết trong khoa có không ít bạn nam biết viết chữ thư pháp, hai năm trước còn lập nhóm đại biểu trường đi tham gia cuộc thi thư pháp gì đó và giành được giải vàng. Những bạn nam đó đều viết thảo thư, hành thư các kiểu, chưa từng thấy có ai viết Trâm Hoa Tiểu Khải.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!