Kỳ Lân giải thích: “Tiểu Thập thể chữ gì cũng biết viết, chẳng qua cậu ấy thích dùng loại này nhất, trước đây trưởng thôn chúng ta cũng biết.”
Năm xưa khi họ tới núi Ngô Đồng lánh nạn, Phượng Hoàng đã không còn ở trên núi, tuy không gặp được cô ấy nhưng họ nhìn ra được văn tự do cô ấy lưu lại ở khắp nơi trong rừng núi, chính là Trâm Hoa Tiểu Khải dịu dàng nho nhã.
Hai mắt Tạ Ni Ni lập tức phát sáng, cười híp mắt nói: “Wow, có phải Xuân Thập thích trưởng thôn không?”
Cô ấy đã sớm chú ý tới, ngoài mặt Xuân Thập trông hung dữ, bình thường nói năng không e dè, nhưng đối xử với trưởng thôn cực kỳ chu đáo quan tâm, lần nào ngoài miệng cũng phàn nàn, hành động lại rất lưu loát, điển hình cho kiểu cơ thể thành thật hơn cái miệng!
Chủ đề đột nhiên chuyển sang mình, Ôn Cố ngẩn người, cô biết trưởng thôn mà Kỳ Lân nói là mình của khi trước, Tạ Ni Ni đã hiểu lầm, nhất thời không biết nói cái gì mới được, vẫy tay nói: “Nói bừa cái gì vậy, được rồi đừng tán gẫu nữa, mau làm việc, sắp phải nấu cơm rồi.”
Sao Xuân Thập có thể thích cô chứ, không đúng, nên nói anh đâu biết cái gì là thích! Anh đối xử đặc biệt với cô, đương nhiên là vì cô là chủ nhân của anh, tuy anh luôn rất cự nự không muốn thừa nhận điểm này. Hết cách, ai bảo anh là người sành ăn, ngửi được mùi thịt nướng thơm đã chọn cô làm chủ nhân, đời này chỉ có thể làm trâu làm ngựa cho cô thôi.
*
Cơm tối hôm nay rất thịnh soạn, bởi vì là sinh nhật của Tiểu Đồng, Ôn Cố đã nấu một bàn thức ăn, còn chuẩn bị một cái bánh kem cầu vồng và một bát mì trường thọ.
Mọi người hát xong bài chúc mừng sinh nhật, Tiểu Đồng thổi tắt nến sinh nhật, bắt đầu chia bánh kem.
Bánh kem cầu vồng có bảy màu sắc xếp vào nhau, mỗi màu sẽ có vị khác nhau, ăn cùng cũng sẽ không cảm thấy xung đột, ngược lại có khẩu vị cực kỳ phong phú. Bạch Trạch cực kỳ thích ăn đồ ngọt, một mình chiếm nửa cái bánh kem, ăn tới dính kem đầy mặt.
Tiêu Anh Tuấn ở một bên khuyên: “Tiểu Trạch, em ăn ít lại một chút, cẩn thận sâu răng. Ăn nhiều đồ ngọt sẽ không cao đâu, em nhìn xem em tăng chiều cao chậm như thế, chính là vì ăn nhiều kẹo…”
Bạch Trạch liếm kem bên khóe miệng, thản nhiên nói: “Thế lớn to người có ích gì?”
Tiêu Anh Tuấn: “Lùn quá sau này sẽ không tìm được bạn gái.”
Bạch Trạch nhìn anh ta một cái: “Anh cao như thế cũng không có bạn gái.”
“…” Tiêu Anh Tuấn lập tức có cảm giác muốn hộc máu.
Trong viện đang náo nhiệt, Tạ Ni Ni nhận được một cuộc gọi lạ, cô ấy bịt tai đi vào trong góc nghe.
Nghe đầu đối diện truyền tới giọng nói phẫn nộ của Cố Ích: “Ni Ni, em lại chặn anh, em biết hôm nay anh đã tìm em bao lâu rồi không?”
Tạ Ni Ni lập tức kích động muốn tắt điện thoại: “Cố Ích, rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi không muốn cùng anh diễn vở kịch gương vỡ lại lành nữa, anh đi xa một chút cho tôi!”
“Tạ Ni Ni em thay đổi rồi.” Cố Ích trầm mặc một lúc, đau buồn nói: “Trước đây em từng nói yêu anh đều là gạt anh nhỉ? Bây giờ mới bao lâu, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.”
Không có gì nói chuyện được với loại người này, rõ ràng mình ngoại tình trước, lại quay qua oán cô ấy lật mặt nhanh. Ồ, ở cùng một chỗ với bạn gái cũ nên không tính là ngoại tình đúng chứ?
Tạ Ni Ni tức giận váng cả đầu, không muốn nói gì nữa, trực tiếp cúp điện thoại, tiếp tục về bàn gắp đồ ăn ăn.
Ôn Cố thấy sắc mặt của cô ấy không tốt, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tạ Ni Ni nói chuyện bạn trai cũ tới tìm mình, Ôn Cố nghe xong bình tĩnh vỗ vai cô ấy, bảo cô ấy bớt giận, rảnh rỗi thì hẹn bạn trai cũ tới thôn chơi.
Tạ Ni Ni ngơ ngác: “Bảo anh ta tới làm gì, em ăn no rửng mỡ à?”
Ôn Cố mỉm cười, lấy ra một lọ tinh dầu xanh: “Có vài chuyện, ở trường không tiện làm, có thể tới thôn làm. Đây là dầu mũ xanh, em chỉ cần rắc lên người cậu ta, đời này của cậu ta sẽ mãi bị cắm sừng.”
Tạ Ni Ni nhìn tinh dầu tới ngây ngốc: “Thật hay giả vậy, thứ thần kỳ thế này ở đâu ra?”
“Trong thôn tự nghiên cứu ra đó.” Ôn Cố đưa tinh dầu cho cô ấy, bịa chuyện nói: “Thôn bọn chị có bối cảnh đạo môn, hầu bao lúc trước không phải em đã trải nghiệm một lần rồi sao, cái này cũng sẽ không khiến em thất vọng. Em là người đầu tiên dùng dầu mũ xanh đó, cẩn thận đừng rắc lên người mình.”
Tạ Ni Ni đang muốn mở ra ngửi, vừa nghe vậy lập tức dừng tay không dám động, cô ấy không muốn làm anh hùng đội mũ xanh.
Cô ấy cất tinh dầu vào trong túi: “Đạo môn thật thần kỳ, tông giáo bảo tàng…Nhưng nói đi nói lại, thực ra không dùng tinh dầu này anh ta cũng đội mũ xanh không hết, chỉ cần anh ta không buông được bạn gái cũ một ngày, vĩnh viễn không thoát khỏi việc đội mũ này.”
Ôn Cố: “Không chắc được, bây giờ cậu ta bị cắm sừng đều biết tới tìm em, chứng tỏ trong lòng cũng không thích bạn gái cũ như thế, qua một khoảng thời gian thấy không lừa được em, chắc chắn còn sẽ đi tìm bạn gái khác.”