Virtus's Reader

Biết Cố Ích sống không tốt, Tạ Ni Ni yên tâm hẳn, mang tâm trạng kính nể, cô ấy trả tinh dầu mũ xanh còn lại cho Ôn Cố. Thứ tà môn như thế này cô ấy không dám tự giữ lấy, nếu ngày nào đó bất cẩn đổ vỡ hoặc rỉ ra liên lụy tới người khác, cô ấy sẽ cắn rứt lương tâm.

Hất được bạn trai cũ cặn bã, Tạ Ni Ni tiếp tục dấn thân vào đại quân thi thạc sĩ, mỗi ngày ba phần tư thời gian đều trải bằng việc học tập chăm chỉ. Nhưng cho dù việc học căng thẳng nhường nào, mỗi cuối tuần cô ấy vẫn sẽ chạy tới làng du lịch ở hai ngày, phụ làm chút việc vặt ăn ở ké. Thời gian ở làng du lịch càng nhiều, cô ấy càng thích ở đây, thi thoảng thậm chí muốn từ bỏ thi thạc sĩ, tốt nghiệp xong trực tiếp tới thôn làm việc là được.

Thế nhưng suy nghĩ này cũng chỉ thỉnh thoảng thoáng qua trong đầu thôi, nếu cô ấy thật sự làm như vậy, cha mẹ cô ấy tuyệt đối sẽ tức giận tới giậm chân.

Sáng nay, Tạ Ni Ni tới thư viện tự học như hàng ngày. Cô ấy quen ngồi ở vị trí góc gần cửa sổ, có thể phơi nắng lại có thể nhìn được cảnh hồ bên ngoài, còn rất kín đáo, cực kỳ thoải mái, tâm trạng vui vẻ thì hiệu suất học tập của một ngày cũng sẽ tăng cao.

Đi qua từng giá sách cao to, tới vị trí cũ, Tạ Ni Ni phát hiện trên bàn có thêm quyển sách ngoại văn, không biết là ngôn ngữ nước nào, bìa màu trắng thuần, tên sách màu đen đơn giản. Mặt sau cuốn sách không có nhãn của thư viện, chứng tỏ quyển sách này không phải từ thư viện mà là người khác mang vào. Cô ấy nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi bạn học ở chỗ ngồi bên cạnh có biết quyển sách này là của ai không, vì sao lại đặt ở chỗ mình.

Cô ấy đặc biệt làm thẻ chỗ ngồi cả năm, vị trí này đã sứm bị cô ấy chiếm rồi, học kỳ này đều là của cô ấy.

Cô gái ngồi bên cạnh ngẩng đầu nhìn bìa sách, lắc đầu nói: “Không biết, lúc tớ đến nó đã ở đây rồi, còn tưởng là của cậu.”

Tạ Ni Ni nghĩ ngợi, dứt khoát đặt cuốn sách sang một bên, móc máy tính ra chuẩn bị bắt đầu học, lúc rời đi giao nó cho quản lý thư viện vậy.

“Bạn học, tớ cảm thấy chủ nhân của cuốn sách này có thể là đang tỏ tình với cậu.” Đôi mắt của bạn nữ bên cạnh cháy lên hừng hực cơn hóng hớt, chỉ vào đề mục của quyển sách đó nói: “Đưa thư tình cho cậu, quanh co vòng vèo, chắc chắn người này là một anh chàng văn nghệ ngại ngùng.”

“Thư tình?” Tạ Ni Ni lật sách ra xem, toàn là chữ nước ngoài không hiểu được, thư tình đâu ra.

“Tên của cuốn sách này là thư tình.” Bạn nữ giơ giáo trình của mình cho cô ấy xem: “Tớ là sinh viên chuyên ngành ngôn ngữ, quyển sách này rất nổi tiếng ở nước R, câu chuyện tình yêu tươi mát rất đẹp đẽ.”

Không phải chứ…

Tạ Ni Ni không khỏi ngỡ ngàng, ngày nào cô ấy cũng ngồi ở đây đọc sách giải đề, hoạt động xã giao gần như bằng không, người theo đuổi ở đâu ra?

Khoan đã…cô ấy bỗng nhiên nhớ tới thẻ đánh dấu sách nhánh đào từng nhận được, “hi” đó và quyển sách này thật sự có mùi giống nhau, giống như là cùng một người làm. Cô ấy mở sách ra lật kỹ mấy lần, tìm được một chuỗi số viết tay trên một trang sách trong đó, đại khái là thứ như số wechat, bên cạnh còn vẽ một nhãn dán con vịt, trông hơi ngốc nghếch.

Tạ Ni Ni giật giật khóe miệng, cất sách lại, bây giờ cô ấy một lòng học tập, không có thời gian yêu đương. Mặc kệ quyển sách này đi, đợi người đó chắc sẽ tới lấy sách đi nhỉ.

Mấy ngày tiếp theo, Tạ Ni Ni luôn có thể phát hiện sách của người kia để lại trên bàn, dường như anh ấy có thù với sách, ngày nào cũng tặng một quyển khác nhau, quyển cũ cũng không lấy đi, sách ngày càng nhiều, chồng lên cao gần nửa mét.

Cô gái ngồi bên cạnh biểu cảm ngày càng tò mò: “Anh chàng này rốt cuộc là ai, sao lại thần long thấy đầu không thấy đuôi? Nhìn xem tặng cái gì này, thư tình, đồi gió hú, những cây cầu ở quận Madison,…nếu cậu cứ mãi không quan tâm tới anh ta, anh ta sẽ chuyển một tủ sách tới chứ?”

Tạ Ni Ni hơi cạn lời, thầm nghĩ buổi tối mang số sách này đến chỗ quản lý là được, đặt ở đây thật sự chiếm chỗ. Dù sao thì mới trải qua một tên bạn trai cũ cặn bã, đối với chàng trai chưa từng gặp mặt, cô ấy thực sự không có hứng thú phối hợp với sự lãng mạn của đối phương.

Mười giờ rưỡi tối, cô ấy kết thúc tự học ôm sách đi tìm nhân viên quản lý, lúc đi ngang qua một tủ sách, một chàng trai bỗng nhiên ló ra chặn đường đi của cô ấy: “Tạ Ni Ni, cậu đợi đã.”

Tạ Ni Ni bị anh ấy dọa một phen, nhìn kỹ lại, phát hiện người này hơi quen mắt, hình như là sinh viên cùng khoa.

Chàng trai rất thanh tú, da trắng trẻo, dáng người cao ráo, rất thú hút sự chú ý của người khác, chỉ có điều lúc này trông anh ấy vô cùng ngại ngùng, ánh mắt hoảng loạn, tai đỏ bừng: “Số sách này đều là tôi tặng…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!