Tạ Ni Ni hơi ngẩn người, đưa sách ra: “Vậy cậu lấy về đi, chỗ tôi sắp không để được nữa rồi.”
Chàng trai hoảng hốt nhận lại sách, vội nói: “Tôi thật sự rất thích cậu, hi vọng có thể làm quen, chỉ là làm bạn bình thường là được!”
Tạ Ni Ni xua tay từ chối: “Tôi rất bận, không có thời gian kết bạn mới.”
Chàng trai không từ bỏ: “Tôi cũng đang chuẩn bị thi thạc sĩ, thành tích chuyên ngành của tôi rất tốt, nếu gặp phải đề khó, chúng ta có thể cùng thảo luận.”
Tạ Ni Ni nghe anh ấy nói như vậy, cuối cùng cũng nhớ ra anh ấy là ai: “Cậu là Kha Đát?”
Chàng trai gật đầu, hai mắt sáng lên: “Cậu biết tôi à?”
Tạ Ni Ni hơi khó tin: “Trước đây từng xem ảnh nhận thưởng của cậu, cậu…sao cậu lại thích tôi…”
Trong khoa kinh tế học của bọn họ, thứ không thiếu nhất chính là học bá, cao thủ giành được học bổng toàn phần đầy ra, mà bạn học Kha Đát này càng kiệt xuất hơn, không chỉ ôm đồm tất cả học bổng cấp 1 trong ba năm qua của khoa các cô, cầm tiền thưởng từ các cuộc thi đến tê tay, mới đầu mọi người còn thầm thảo luận thu nhập tiền thưởng của anh ấy, sau đó nghe thấy nhiều nên chai lì, cũng lười quan tâm.
Tạ Ni Ni vốn tưởng chắc Kha Đát là kiểu hình tượng cao lãnh tinh anh, không ngờ anh ấy dễ xấu hổ như vậy, tỏ tình với con gái còn dùng cách cổ lỗ sĩ như thế…
Kha Đát cười khẽ nói: “Tôi cảm thấy cậu rất đáng yêu, hơn nữa rất có sức lan tỏa, mỗi lần nhìn thấy cậu chăm chỉ tôi sẽ muốn học cùng.”
“…” Tạ Ni Ni thầm nghĩ thực ra cậu muốn tìm người học chung chứ gì?
*
Sau khi phiền não của Tạ Ni Ni được giải quyết, Ôn Cố đã hấp thụ một lượng lớn linh khí, nhưng kỳ quái là tu vi lần này của cô không có chút động tĩnh nào, nhiều linh khí như thế không biết đã đi đâu rồi. Huyết Ngô Đồng cũng không xảy ra bất cứ biến hóa gì, thân cây của nó đã khôi phục xong, nhưng trong tán cây còn có rất nhiều cành khô, thế mọc của lá mới vẫn chưa đủ, còn cần rất nhiều linh khí bổ sung.
Sau khi biết chuyện này, các thôn dân mở một cuộc họp, nghiêm túc thảo luận xung quanh vấn đề này, cuối cùng đưa ra kết luận – có thể là tới kỳ bình cảnh rồi.
Giống như lúc giảm cân quá nhanh sẽ gặp phải một thời kỳ nền tảng, trong thời kỳ đó, vận động ăn ít kiểu gì cũng vô dụng, cân nặng sẽ không xảy ra bất cứ thay đổi nào. Nhưng một khi đột phá kỳ nền tảng, cân nặng sẽ giảm đi rất nhanh. Trước đây Ôn Cố đã nhận được một lượng lớn linh lực, thoắt cái khôi phục thân cây Huyết Ngô Đồng xong, bây giờ chắc là đã tiến vào giai đoạn vững chắc nền tảng, chỉ cần tiếp tục hấp thụ linh khí, sớm muộn sẽ đột phá bình cảnh.
Các thôn dân không hề lo lắng chuta nào, bây giờ Huyết Ngô Đồng đã khôi phục sức sống, ít nhất núi Ngô Đồng đã thoát khỏi trạng thái nguy cấp, cho dù kỳ bình cảnh cũng không có gì đáng sợ, cùng lắm sau này phát triển từ từ, dù sao mệnh của mọi người đều rất dài.
Chỉ có Xuân Thập cực kỳ để ý chuyện này, cả ngày anh nhìn Ôn Cố như có trầm tư, còn thường chạy ra núi sau nhìn Huyết Ngô Đồng, muốn tìm ra vấn đề.
Chiều nay, Ôn Cố vừa kết thúc công việc về viện, Xuân Thập bỗng nhiên ló ra hỏi cô: “Thập Nhất, cô có thể hóa hình rồi sao?”
“Hóa hình cái gì?” Ôn Cố qua một lúc mới phản ứng lại: “Bây giờ tôi là con người, sao hóa hình được?”
Nghe Kỳ Lân bọn họ nói Phượng Hoàng đã mất tích hơn hai nghìn năm, đã sớm không biết là chuyện của mấy kiếp, sao cô có thể biết hóa hình.
Xuân Thập nhíu mày nghĩ một lúc, lắc đầu: “Không đúng, chỗ nào không đúng.”
Ôn Cố bị anh làm cho hơi căng thẳng: “Sao vậy, anh phát hiện vấn đề gì sao?”
“Không có.” Xuân Thập mặt không cảm xúc đáp: “Chỉ là cảm thấy không đúng.”
Ôn Cố lập tức nhẹ nhõm, vẫy tay nói: “Thuyền tới đầu cầu ắt thẳng, vui vẻ sống tốt mỗi ngày là được, anh cũng đừng nghĩ quá nhiều, đi bắt hai con ba ba cho tôi, tối hầm canh ba ba.”
Xuân Thập không thích ăn ba ba, lập tức lộ ra biểu cảm ghét bỏ: “Tôi muốn ăn canh sườn.”
Ôn Cố nhớ nhà bếp còn có hai khúc sườn, gật đầu nói: “Được, vậy thì hầm hết.”
Mỗi lần nhắc tới ăn, chắc chắn có thể đưa Xuân Thập chạy, chiêu này mười lần như một.
Ngày thứ hai được nghỉ, làng du lịch trống không, các nhân viên có người ra ngoài chơi, có người ngủ nướng, trên đường không nhìn thấy mấy người.
Quý Thịnh đi vào thôn, tháo khẩu trang, kính râm trên mặt xuống nhét vào trong túi, chậm rãi đến viện của Xuân Thập, hôm qua anh ta vừa đóng vai, nhận nghỉ nửa tháng, chị Vương hỏi anh ta định đi nghỉ ở đâu, bảo anh ta đừng đi xa quá đề phòng bỏ lỡ các thông báo gấp, anh ta vô thức nghĩ tới làng du lịch, nơi này không khí trong lành, môi trường tốt, thức ăn lại ngon, tuyệt đối là nơi đầu tiên được chọn để nghỉ phép trong nước.
Vì vậy, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, anh ta đã book máy bay tới.