Virtus's Reader

Vừa hay Quý Thịnh hơi khát, bèn lấy một bát nhỏ sữa chua trái cây, ăn một miếng, anh ta lộ ra biểu cảm kinh diễm: “Quả thật rất ngon.”

Trong nước dừa thanh ngọt trộn thêm sago và các loại trái cây cắt miếng, sago vừa đàn hồi vừa trơn mềm, trái cây thơm ngọt mọng nước, ba thứ trộn lại vừa chuẩn vị, ăn kiểu gì cũng không ngán.

Quý Thịnh giải quyết một hơi hết bát, lập tức lấy thêm một bát nữa định ăn từ từ, mấy ngày gần đây không có hoạt động gì, có thể tùy tiện một chút, giữ vóc dáng gì đó, sau khi kỳ nghỉ kết thúc rồi tính.

Tiểu Đồng thấy anh ta thích, vui vẻ nói: “Đúng chứ! Tôi cũng siêu thích ăn món này, đây là đồ ngọt cực kỳ ngon duy nhất mà tôi cũng có thể làm, muốn ăn lúc nào cũng có thể tự làm!”

Sữa chua trái cây có cách làm rất đơn giản, nguyên liệu được sử dụng đều là đồ có sẵn trong thôn, chỉ cần khống chế tốt tỉ lệ, quá trình chế biến không xảy ra sai sót, về cơ bản không có vấn đề gì, ngay cả Bạch Trạch cũng biết làm.

“Tiểu Đồng, không phải tôi nói cô, làm sữa chua trái cây thôi đã tự đắc rồi, cô như vậy sẽ không tìm được bạn trai đâu.” Côn Bằng ngồi ở gần đó, anh ấy mặc đồ ngủ màu hồng, trên đầu còn đội mũ đầu nhọn màu hồng, nhìn thoáng qua cực kỳ nhức mắt, mấu chốt là anh ấy còn đang móc chân, vừa móc vừa nói: “Theo tôi biết, người trẻ trong xã hội bây giờ tìm vợ chồng đều thích tìm người giỏi nấu ăn, kiểu giống như trưởng thôn chắc chắn không cần lo, không phải cô luôn muốn thoát ế sao? Ít nhất phải biết cách nấu mì.”

Từ khi Côn Bằng được sắp xếp tới đình viện suối nước nóng phụ việc, việc làm nhiều nhất trong ngày chính là cắn hạt dưa tán gẫu, Tiểu Đồng cũng là người có tính hoạt bát thích nói chuyện, rất nhanh đã hòa hợp với anh ấy, còn nói chuyện nguyện vọng năm mới là thoát ế cho anh ấy nghe, khiến cho bây giờ hở tí là bị anh ấy dạy dỗ, làm gì mới có thể nâng cao tỉ lệ thoát ế.

Trên đầu Tiểu Đồng treo hai dòng hắc tuyến, biện giải nói: “Tôi biết nấu mì, còn biết xào rau nấu canh…”

Biết thì biết, chỉ là mùi vị hoàn toàn không thể so với món trưởng thôn nấu. Điều này cũng hết cách, thứ như tay nghề nấu nướng này quá coi trọng thiên phú, có người nấu cả đời vẫn không nấu ra được vị ngon, có người không thầy tự học một lần đã thành công. Cho dù là phương pháp giống nhau, người khác nhau nấu ra cũng mang mùi vị khác nhau.

Côn Bằng tỏ vẻ hoài nghi, tay móc chân đưa tới mũi ngửi ngửi: “Vậy sao, vậy buổi tối nấu một bữa cho tôi nếm thử.”

“…” Tiểu Đồng yếu ớt nói: “Thôi đi, ăn đồ trưởng thôn nấu rất ngon…”

Bên kia đang nói chuyện, Quý Thịnh lặng lẽ tới gần chỗ Ôn Cố, khoảng cách với Tất Phương cũng gần hơn một chút, anh ta thường liếc mắt về phía bóng dáng màu đỏ chói mắt kia, vừa sợ vừa không nhịn được tò mò. Đối với anh ta mà nói, Tất Phương thực sự quá thần bí, leo cửa sổ vào phòng khách sạn tầng hai mươi, không ngồi máy bay lại tới Hải Thành sớm hơn anh ta, việc leo cửa sổ còn có thể dùng cao thủ bám tường miễn cưỡng giải thích, nhưng không ngồi máy bay thì hoàn toàn không giải thích được.

Lúc quay phim trong đoàn, anh ta thường sẽ nghĩ tới chị ấy, đặc biệt là mỗi lần bị dây treo lên quay cảnh đánh nhau trên không, trong lòng luôn sẽ sinh ra một ý nghĩ – có lẽ chị ấy là cao thủ võ lâm từ cổ đại xuyên tới, có thể vượt nóc băng tường.

Không biết người khác trong thôn có phát hiện sự dị thường của chị ấy không, không đúng, nên nói thôn dân của thôn này không có ai bình thường, đứa bé tên Bạch Trạch kia cũng rất tà môn.

Quý Thịnh lặng lẽ ngồi trong bể, bề ngoài trông giống như rất yên tĩnh rất an dật, hoạt động tâm lý lại vô cùng kịch liệt.

Có nên nói chuyện này với trưởng thôn không, cả làng du lịch cũng chỉ có trưởng thôn trông khá bình thường đáng tin, nhưng như thế liệu có hại trưởng thôn không…

Lúc này Ôn Cố đang buồn ngủ, đầu dựa từng chút từng chút lên vai Xuân Thập. Xuân Thập cực kỳ bảo thủ, ngâm suối nước nóng còn bao bọc mình chặt chẽ, đồ tắm dày màu đen dài tới cẳng chân mặc trên người trực tiếp xuống nước, cũng không chê nóng. Ôn Cố dựa lên vai anh, gò má lập tức bị nước trên áo tắm làm ướt. Cũng không biết là nước của suối nước nóng hay là mồ hôi túa ra.

“Cái gì…” Ôn Cố mơ mơ hồ hồ đứng dậy lau mặt, ghét bỏ nói: “Mỗi lần ngâm suối nước nóng đều mặc như thế này, anh đổi đồ tắm mỏng hơn một chút cũng được, đã thời đại nào rồi, đàn ông lõa thể còn có gì hiếm lạ.”

Rõ ràng lúc vừa mới quen biết cũng không thấy anh bảo thủ như vậy, mùa hè còn mặc quần đùi áo ba lỗ, sao càng sống càng cổ lỗ sĩ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!