Virtus's Reader

Xuân Thập kéo cổ áo tắm lên, sắc mặt không tốt lắm: “Cô từng thấy rất nhiều đàn ông lõa thể? Thấy ở đâu?”

Ôn Cố nhất thời hơi nghẹn lời, cô cũng chỉ thuận miệng nói, đâu có thật sự nhìn thấy đàn ông lõa thể, trong môn sinh lý thì có, nhưng đều là ảnh vẽ, không phải ảnh người thật, cô vội vàng giải thích: “Quảng cáo đồ lót không phải rất thường thấy sao, anh cũng không phải chưa từng xem. Phải rồi, Quý Thịnh, tôi nhớ anh cũng từng chụp, trước đây trên tivi thường chiếu?”

Quý Thịnh đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, bỗng nhiên bị gọi một tiếng lập tức giật mình, toát mồ hôi nói: “Lúc mới debut từng quay một quảng cáo quần bơi, bây giờ đã hết hạn hợp đồng rồi…”

Nói xong anh ta vô thức quay đầu nhìn về chỗ Tất Phương, hợp đồng vừa hết hạn tháng trước, ông chủ nhãn hàng tìm anh ta gia hạn hợp đồng, anh ta quả quyết từ chối. Quảng cáo đó quay anh ta sến sẩm dung tục, thực sự là lịch sử đen của anh ta, hi vọng Tất Phương chưa nhìn thấy…

Ước chừng là tín niệm ánh mắt của anh ta quá mạnh, Tất Phương bỗng nhìn sang, lộ ra vẻ bừng tỉnh: “Người đó là anh? Tư thế bơi của anh không tiêu chuẩn lắm, phí sức mà tốc độ chậm, rất dễ bị bắt được.”

Quý Thịnh: “…”

Quý Thịnh cảm thấy mình đang dần hóa đá, hóa thành một bức tượng, anh ta chỉ hi vọng lúc này có thể nổi lên một trận động đất đánh vỡ mình cho rồi.

Xuân Thập cũng từng xem quảng cáo đó, anh quan sát Quý Thịnh từ trên xuống dưới, qua một lúc rồi đánh giá: “Mặc quần áo vào thuận mắt hơn.”

Quý Thịnh sầu muộn nhìn anh, không muốn nói gì hết.

Ở trong bể nước nóng hơn một buổi, chạng vạng, mọi người tụ tập ở viện chơi bài.

Tất Phương không tham gia, lặng lẽ đi ra ngoài.

Quý Thịnh phát hiện, do dự một lúc rồi đứng dậy đi theo: “Cô đi đâu?”

Tất Phương: “Đi tìm đồ ăn.”

“Không phải nhà bếp ở trong viện sao?” Quý Thịnh nghi hoặc nói.

Tất Phương: “Bắt tại chỗ mới ngon.”

Tới bên hồ nước, Tất Phương dừng bước nhìn vào trong nước, lúc này Quý Thịnh mới hiểu chị ấy muốn bắt cá, đang muốn nói hay là đi lấy lưới cá gì đó, anh ta thấy trên mặt nước bỗng nhiên nhảy lên một con cá ngát to lớn béo múp, con cá đó còn to hơn con anh ta nhìn thấy lúc trước, chiều dài đã xấp xỉ chiều cao của anh ta rồi.

Quý Thịnh: “Nó ăn người không?”

Cá ở đây rốt cuộc đã ăn gì mà lớn, vì sao kích thước lại thiếu khoa học như vậy?

Sau khi được tu sửa, diện tích chiếm đất của hồ nước lớn hơn rất nhiều, suy đoán bảo thủ ít nhất có khoảng hai mẫu, mực nước cũng sâu thêm không ít, trên mặt nước nuôi thực vật thủy sinh, rất đẹp. Trên bờ hồ an toàn dựng một vòng lan can, đề phòng trẻ em rơi xuống, cũng đề phòng những con cá quá hoạt bát nhảy lên bờ.

Tất Phương trầm tư một lúc: “Không đâu.”

Vậy cô trầm tư cái gì? Quý Thịnh vô cùng hoài nghi về độ đáng tin của đáp án này, anh ta lặng lẽ lùi lại một chút: “Bình thường các cô cho chúng ăn cái gì? Lớn quá sẽ ảnh hưởng tới chất thịt, hơn nữa hàm lượng hoocmon quá nhiều cũng không phù hợp để ăn, không tốt với cơ thể người.”

Trước đây có con gà mái siêu cấp được công ty thực phẩm nào đó nuôi nhốt bị lộ ra, công ty đó lạm dụng thuốc kích thích, nuôi gà mái to giống như lạc đà alpaca, trứng gà đẻ ra có thể đựng được một đứa trẻ hai ba tuổi. Không ít người tiêu dùng bày tỏ đã ăn thịt gà của công ty đó và cảm thấy không khỏe, sau đó không lâu, công ty đó bởi vì không bồi thường nổi tiền chữa trị mà phá sản.

Nếu số cá này cũng bị cho ăn gì đó, không chỉ có ảnh hưởng tới làng du lịch, cổ đông như anh ta cũng rất bất lợi.

Tất Phương bình thản nói: “Không cho ăn thuốc, đất và nước chỗ chúng tôi nuôi người cũng nuôi cá, nếu anh không tin thì có thể ở trong nước một tháng, có lẽ cũng sẽ to lên.”

“…” Quý Thịnh tưởng tượng ra cảnh mình dậy thì lần hai trở thành người khổng lồ, rùng mình: “Khỏi, tôi rất hài lòng với bản thân hiện giờ.”

Tất Phương nhìn anh ta, xắn tay áo chuẩn bị bắt cá: “Còn có một cách, anh có thể mang một con cá về xét nghiệm, năm ngoái có du khách từng làm như vậy, kết quả xét nghiệm hiển thị cá của chúng tôi rất an toàn.”

Quý Thịnh nghiêm túc suy nghĩ một lúc, cách này khả thi, anh ta đang muốn nói vậy anh ta cũng xuống bắt một con, chưa kịp gì đã thấy Tất Phương nhẹ nhàng nhảy qua lan can ôm một con cá lớn vừa nhảy ra mặt nước, sau đó ôm cá nhảy về, cả quá trình đã bỏ mặc lực hút của Trái Đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!