Virtus's Reader

Đối mặt với ánh mắt vừa tò mò vừa mong đợi của Quý Thịnh, Tất Phương không biết sao lại đột nhiên muốn trêu anh ta, thế là cũng bắt chước anh ta nhìn xung quanh, tới gần anh ta nói nhỏ: “Nếu anh đã biết được bí mật của tôi, vậy thì đừng hòng rời khỏi thôn, sau này ở lại làm nô lệ cho tôi, hầu hạ tốt thì có cá ăn. Nếu anh dám bỏ chạy, tôi sẽ cắt đứt gân chân của anh, nhốt anh ở núi sau.”

“…” Mới đầu Quý Thịnh nhìn thấy Tất Phương tới nên rất căng thẳng, đặc biệt là khi cảm nhận được hơi ấm tỏa ra trên người chị ấy, nhịp tim càng tăng nhanh, kết quả lời nói của chị ấy giống như một chậu nước đá giội từ trên đầu xuống, giội bay chút rung động trong tim, chỉ còn lại hối hận và hoảng sợ.

Thật sự không nên vạ miệng, dựa theo cảnh chị ấy bắt cá vừa nãy, hiển nhiên thân thủ bất phàm, lỡ như thật sự…

Sắc mặt Quý Thịnh thay đổi liên tục, lắp bắp cười gượng nói: “Cô, cô Tất, cô đang đùa sao? Ha ha, dạo gần đây tôi vừa đu một bộ phim xuyên không, cho nên đầu óc khá giàu sức tưởng tượng, đùa thôi. Nếu trên đời này thật sự có xuyên không, há không phải lịch sử sẽ loạn cào cào sao!”

Tất Phương thấy anh ta căng thẳng tới toát mồ hôi, không trêu anh ta nữa, khôi phục dáng vẻ lãnh đạm xách cá rời khỏi hồ: “Quả thực chỉ là đùa, không ngờ anh sợ như vậy đấy.”

Quý Thịnh lúng túng theo phía sau chị ấy, nhất thời không phân biệt rõ câu nào là thật câu nào là giả, dứt khoát ngậm chặt miệng đừng bắt chuyện nữa.

Sau khi trời tối, trong làng du lịch dần náo nhiệt lên.

Các nhân viên vào phố chơi, ngủ nướng vào ban ngày đều xuất hiện, tụ tập ở nhà hàng ăn cơm tối. Sân nhà của các nhân viên lần lượt sáng đèn, thi thoảng có tiếng cười đùa truyền ra.

Trong sân, Ôn Cố đang ngồi bên tường viện cầm điện thoại giúp Xuân Thập và Côn Bằng tra kết quả thi bằng lái xe.

Cân nhắc tới việc khoảng cách từ trong thôn vào nội thành hơi xa, người trong thôn ngày càng đông, cứ ngồi xe bus mãi thực sự không tiện, đặc biệt là lúc mỗi lần vào nội thành mua sắm, đồ đạc nhiều vô cùng phiền phức, Ôn Cố quyết định mua một chiếc xe cho thôn. Cô nói quyết định này cho các thôn dân biết, mọi người đều rất ủng hộ, thế là cô đặt mua chiếc xe Jeep có không gian tương đối lớn.

Thế nhưng chỉ có xe thôi thì chưa được, các thôn dân đều không biết lái, Ôn Cố cũng chưa từng học, Tiêu Anh Tuấn và Tiểu Đồng có bằng lái, nhưng cứ phiền họ mãi cũng không được.

Các thôn dân thương lượng chuyện này mấy lần, tuổi của Bạch Trạch và Kỳ Lân đều không nằm trong phạm vi quy định của trường lái, cho nên có thể lập tức loại trừ, ngỗng trắng và nhím tuy cũng là thành viên trong đám cư dân gốc của làng du lịch, nhưng giống loài và ngôn ngữ đều không phù hợp, càng phải loại trừ, còn Phu Gia, Đế Giang, Ôn Cố và Tất Phương, bốn người họ đều khá bận, ban ngày gần như không đi được, cho nên cũng loại trừ… cuối cùng mọi người quyết định để Xuân Thập và Côn Bằng đi đăng ký học lái xe.

Hai người họ một người không có cương vị cố định, thời gian rất linh hoạt, một người đi làm không lo làm chỉ biết ăn uống, chi bằng đi học chút kỹ năng góp sức cho thôn. Vì vậy Ôn Cố đăng ký cho hai người họ.

Hôm qua vừa thi xong, vừa nãy trường lái gửi thông báo nói có thể tự tra rồi.

Ôn Cố kiểm tra thành tích của Xuân Thập trước, trên thanh điểm hiển thị điểm tối đa, cô gật đầu khen: “Thành tích rất tốt, tiếp theo phải chuẩn bị tốt cho kỳ thi đợt 2, cũng tranh thủ thông qua ngay lần đầu.”

Xuân Thập hơi đắc ý, tôi cố gắng biểu hiện thản nhiên và trầm ổn bình tĩnh, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên, lộ ra cảm xúc thật của anh, anh hắng giọng cố làm ra vẻ thản nhiên nói: “Chuyện rất đơn giản, không phải chỉ là xoay xoay vô lăng sao, sau này cũng thi điểm tối đa.”

Ôn Cố cũng không hắt nước lạnh cho anh, nói vài câu khích lệ: “Anh thi sớm chút, sau này chúng ta ra ngoài sẽ dựa vào anh đấy.”

“Còn tôi thì sao? Trưởng thôn cô không thể thiên vị.” Côn Bằng vội vã thúc giục nói: “Mau xem tôi thi mấy điểm, tôi cảm thấy đề rất đơn giản, chắc cũng có thể đạt điểm tối đa.”

“Đừng gấp, xem ngay kết quả của anh đây.” Ôn Cố đổi sang tài khoản của Côn Bằng đăng nhập vào, nhấn vào kiểm tra thành tích, một dấu mộc không đạt chuẩn to tướng nằm trên giao diện tra, 22 điểm đáng thương trong thanh điểm vô cùng nổi bật, gương mặt cười búng ra bên cạnh tựa như đang chê cười sự tự mãn của Côn Bằng.

Ôn Cố nhìn điểm rồi rơi vào trầm mặc, Côn Bằng thấy biểu cảm của cô không đúng, tới trước mặt điện thoại nhìn, kinh hãi: “Không thể nào!”

“Nhất định là hệ thống sai sót, làm lộn bài thi của người khác với anh đây rồi!” Côn Bằng tức giận đập bàn: “Sao anh đây có thể thi 22 điểm? Tuyệt đối là trò bẩn! Trò bẩn! Tôi muốn báo cáo!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!