Xuân Thập cười trên nỗi đau của người khác nói: “Ai rảnh giở trò với bài thi bằng lái của anh, quyền lực lớn quá không có chỗ nào để hay là chê đường lớn sát thủ không đủ nhiều?”
Ôn Cố thì buồn bực nói: “Nói thật, cho dù không biết chữ chọn bừa cũng không thể 22 điểm chứ? Côn Bằng, rốt cuộc anh làm bài kiểu gì vậy, có phải vốn không chuẩn bị trước khi thi mà chọn bừa hết không?”
Sau đó vận khí cực kỳ kém, chọn được 22 điểm.
Côn Bằng mang biểu cảm như táo bón: “Không thể nào! Trước khi thi anh đây đã chuẩn bị hai ngày, đề thi thử đều giành được điểm cao!”
Tiểu Đồng làm chứng cho anh ấy: “Đúng vậy, lúc làm việc anh ấy đều làm bài, rất nghiêm túc.”
Xuân Thập ở một bên lạnh tanh nói: “Vậy chỉ có thể chứng minh đầu óc anh trì độn quá, hoặc hoa mắt không nhìn rõ đề.”
Bạch Trạch gật đầu phụ họa: “Đã nói từ lâu anh ta tứ chi phát triển nhưng đầu óc đơn giản.”
Côn Bằng vô cùng tức giận, há to miệng phun ra một cái bong bóng to như bóng rổ, bay tới chỗ Xuân Thập và Bạch Trạch: “Bớt nói nhảm, tới đánh một trận với anh!”
Tiểu Đồng kinh ngạc nhìn bong bóng lớn bay ra từ trong miệng anh ấy, há to miệng “wow” một tiếng.
Xuân Thập và Bạch Trạch lập tức bày ra dáng vẻ nghênh chiến, Ôn Cố bị họ ầm ĩ tới đâu đầu, nhìn thấy bong bóng lớn chậm rãi bay qua từ trước mặt, cô không nhịn được vươn tay ra đâm vào.
“Tạch” một tiếng, bong bóng vỡ, hơi nước phun lên mặt và đầu cô, mang theo vị tanh mặn nhàn nhạt của nước biển, còn có một mùi quỷ dị không rõ.
Trong viện lập tức yên tĩnh, Xuân Thập và Bạch Trạch thu thế cúi đầu uống trà, tỏ vẻ vô tội giống như vừa nãy chưa từng xảy ra chuyện gì, Côn Bằng khá ngay thẳng: “Xin lỗi nha trưởng thôn, nước dãi bắn hết lên người cô rồi, lần sau nhớ đừng chọc bừa bong bóng.”
Ôn Cố trầm mặc vuốt mặt: “Được rồi đừng nói nữa, Côn Bằng, anh quay về chuẩn bị đàng hoàng, thi lại, lần sau nếu còn rớt nữa thì đừng quay về ăn cơm.”
Không có cơm ăn sao mà được, Côn Bằng lập tức vỗ ngực đáp: “Trưởng thôn yên tâm, lần sau nhất định sẽ thi đạt điểm tối đa!”
Trong viện náo náo nhiệt nhiệt, lúc này Ma Hữu đang ôm cái riêng đi vào, nhìn thấy Ôn Cố ướt nhẹp tóc, anh ta đặt rương lên đất, đi tới quan tâm nói: “Trưởng thôn, cô gội đầu xong sao không hong khô tóc, thời tiết này mà để tự khô rất dễ bị cảm đó.”
Ôn Cố: “…”
“Đúng rồi, Tất Phương đâu?” Ma Hữu hỏi: “Tôi mang hải sản cho cô ấy, còn có socola của Bạch Trạch.”
Bạch Trạch vừa nghe có socola, lập tức hoan hô chạy đi mở rương, Côn Bằng ngứa ngáy nhìn rương, anh ấy cũng thích ăn hải sản, sao không có ai mang cho anh ấy vậy.
Côn Bằng thèm thuồng nói: “Hình như Tất Phương ra ngoài với cổ đông rồi, nhất thời đoán chừng không về đâu, chi bằng tôi ăn giúp cô ấy.”
Ma Hữu ngẩn người, đáy lòng dâng lên dự cảm không tốt: “Cổ đông? Cổ đông nào?”
Ôn Cố: “Có người đầu tư vào thôn chúng tôi, có thể anh từng nghe nói về anh ta, chính là diễn viên Quý Thịnh.”
Đang nói, Tất Phương và Quý Thịnh trở về. Họ vừa đến tiệm cá sống xử lý một con cá lớn, lúc này trong tay bưng đĩa, trong đĩa là lát cá tưới nước tương óng ánh.
Vẻ ngoài của hai người đều rất xuất sắc, phong cách cũng khá giống, là tướng mạo nhìn cái là có thể thu hút ánh nhìn của người khác, rất có tính công kích, quần áo cao gầy một đỏ một đen cũng rất hợp nhau, xuất hiện cùng một chỗ như vậy người không biết còn tưởng họ là tình nhân.
Ma Hữu lập tức khó chịu cả người.
Anh ta vất vả theo đuổi Tất Phương gần nửa năm cũng không có tiến triển, sẽ không bị tên cổ đông xuất hiện giữa đường này hớt tay trên chứ?
Ánh mắt của Ma Hữu quá trắng trợn, Quý Thịnh vừa vào cửa đã chú ý tới, anh ta nhanh chóng hiểu thuộc tính của người này, lập tức cảm thấy hơi vi diệu.
Ma Hữu cầm lấy đĩa giúp Tất Phương, bảo chị ấy đi lấy hải sản trong rương, nói bóng nói gió cố gắng thể hiện sự thân thiết giữa mình và chị ấy.
Nhìn này! Tuy chúng tôi vẫn chưa hẹn hò nhưng một kẻ xuất hiện giữa chừng như cậu không thể so được.
Quý Thịnh nhìn quả thực có hơi ghen, lời nói cũng không nhịn được bắt đầu hữu ý vô ý thể hiện bản thân, đối đầu với Ma Hữu.
Mà nữ chính Tất Phương dường như hoàn toàn không ý thức được tình huống sai khác, an tâm ăn sushi.
Ôn Cố, Xuân Thập bọn họ im lặng ngồi một bên cắn hạt dưa hóng náo nhiệt, quả nhiên màn kịch tình địch gặp nhau cực kỳ đặc sắc, chẳng trách từ xưa tới nay phim đều cực kỳ ưa chuộng tình tiết này.
Mười giờ tối, Ma Hữu chuẩn bị rời khỏi làng du lịch. Trước khi đi, anh ta nhìn Tất Phương muốn nói lại thôi, rối rắm một lúc lâu mới nói: “Cô có thể tiễn tôi không?”
“Được.” Tất Phương sảng khoái đứng dậy đi cùng anh ta ra khỏi viện, đến cổng thôn.