Đi trên đường nhỏ yên tĩnh, trong lòng Ma Hữu nhấp nhô liên tục, anh ta ấp ủ đã lâu, cuối cùng dừng lại: “Tất Phương, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Tất Phương quay đầu nhìn anh ta, nhíu mày, trong mắt lộ ra nghi hoặc.
“Không biết cô có nhìn ra không, thực ra tôi thích cô rất lâu rồi.” Ma Hữu nhìn thẳng vào chị ấy: “Tuần nào tôi cũng mang hải sản mà cô thích cho cô, chính là hi vọng có một ngày cô hiểu tâm ý của tôi…”
Bản thân Tất Phương vốn không có tình cảm phong phú, cũng không có nghiêng lòng về phía ai, là thần thú, càng sẽ không nghĩ tới tình yêu trai gái với con người, thậm chí chưa từng quan tâm suy nghĩ của con người đối với mình. Vì vậy căn bản không nghĩ tới những gì Ma Hữu làm là đang biểu đạt sự ái mộ với chị ấy, còn tưởng số hải sản kia là cống phẩm mà anh ta dâng lên. Mỗi lần nhận được cống phẩm của anh ta, chị ấy đều sẽ đánh một đạo ấn ký lên người anh ta, dùng thần lực của mình che chở cho anh ta.
Tất Phương lộ ra biểu cảm kinh ngạc, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: “Bây giờ biết rồi.”
Ma Hữu mong chờ nói: “Vậy cô, thích tôi không?”
Tất Phương thẳng thắn nói: “Không thích.”
“…” Ma Hữu ôm ngực lặng lẽ hộc máu, chưa từng thấy người nào thẳng thắn từ chối người ta như vậy. Tuy đã sớm biết kết quả này nhưng vẫn rất buồn. Anh ta thất thần ồ một tiếng, xoay người rời đi, bóng lưng vô cùng lạnh lẽo.
Tất Phương nhìn bóng dáng của anh ta như có trầm tư.
*
Ở làng du lịch chưa tới một tuần, Quý Thịnh đã hoàn toàn tự do, mỗi ngày ngủ tới tự nhiên thức dậy, ba bữa ăn tới căng bụng, cuộc sống muốn tùy hứng bao nhiêu sẽ tùy hứng bấy nhiêu, đã sớm ném lời dặn dò tận tình của chị Vương ra sau đầu, cân nặng tăng ù ù lên, bụng và mặt to ra một vòng.
Sáng nay, chị Vương đột nhiên gọi điện thoại tới nói cho anh ta buổi tối có một thông cáo chương trình, hỏi bây giờ anh ta ở đâu sẽ mua vé máy bay giúp anh ta.
Quý Thịnh nói mình ở làng du lịch của Hải Thành, chị Vương cười, địa điểm của chương trình ở Hải Thành, có thể tiết kiệm một khoản tiền vé máy bay. Chị ta hỏi vị trí cụ thể của làng du lịch, hẹn buổi chiều tới đón anh ta.
Chiều hôm đó, Quý Thịnh được đón tới đài truyền hình quay chương trình, khi chị Vương và trợ lý nhìn thấy anh ta suýt chút không dám nhận, mới không gặp một tuần, cậu chàng đẹp trai gầy nhom lúc đóng máy đã thành một chàng béo tròn trịa, còn có thể quay chương trình được không đây!
Đối mặt với ánh mắt trách móc của các nhân viên công tác, Quý Thịnh vô cùng chột dạ, cứng da đầu quay xong chương trình, anh ta chuẩn bị về thôn tiếp tục tự do, vừa chui vào xe ngồi, một chiếc xe thể thao xa hoa bên cạnh bỗng nhiên hạ cửa sổ xuống, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt: “Quý Thịnh, đúng là cậu rồi, sao cậu lại béo lên nhiều như thế?”
Quý Thịnh ngẩn người, bất thình lình gặp được bạn từ nhỏ đã lâu không gặp, anh ta hơi kích động, chào hỏi công ty rồi trực tiếp lên xe thể thao của bạn: “Cậu về nước khi nào, sao không nói với tôi?”
Lâm Túc lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, cười nói: “Không phải là định tạo bất ngờ cho cậu sao, tôi nghe nói cậu đã đầu tư một làng du lịch!”
“Đúng vậy, ở Hải Thành, dạo gần đây tôi đều sống ở đó.” Quý Thịnh nhiệt tình giới thiệu làng du lịch, mời Lâm Túc cùng tới làng du lịch trải nghiệm cuộc sống thôn quê tươi đẹp.
Lâm Túc vừa hay rảnh rỗi, lại bị anh ta nói tới tò mò, lập tức quyết định tới làng du lịch chơi.
*
Thôn quê nguyên thủy thật sự thực sự rất hiếm gặp ở xã hội hiện đại, hầu hết nông thôn đều là nông thôn mới kỹ thuật khoa học cao phỏng lại kiến trúc cổ, hơn nữa bởi vì đất đai ở nông thôn rộng rãi hơn nội thành, giá đất cũng tương đối rẻ, môi trường xanh hóa gì đó hất nội thành văng khỏi mấy khu phố, cho nên rất nhiều nhà giàu chạy tới thôn quê mua đất xây nhà, xây từng căn biệt thự hoành tráng lộng lẫy.
Lâm Túc là một công tử nhà giàu tiêu chuẩn, từ nhỏ tới lớn, môi trường tiếp xúc vô cùng xa hoa, thôn quê từng đến thậm chí còn phồn hoa hơn thành phố lớn tuyến đầu quốc tế. Vì vậy khi anh ta đỗ xe ở cổng thôn làng du lịch Thần Thú, theo Quý Thịnh đi tới trước cổng chào gỗ, ánh mắt ngập tràn tò mò: “Quý Thịnh, thôn này trông rất ổn, là thôn cổ thật hay là phỏng tạo? Sao cậu tìm được một nơi tốt như thế này vậy?”
Quý Thịnh đang đội mũ đeo kính râm dẫn đường đằng trước, giọng nói cố ý hạ thấp từ trong khẩu trang truyền ra: “Trùng hợp phát hiện, nhưng thôn này cũng rất nổi tiếng trên mạng, còn tham gia quay “cảm giác nơi đầu lưỡi”.”