Virtus's Reader

Lâm Túc thích chơi cũng thích ăn, nhưng chưa từng lên mạng theo dõi tin tức ở phương diện du lịch ăn uống, bạn bè của anh ta trải khắp thế giới, bình thường đến đâu chơi cũng có dân bản xứ dẫn chơi thỏa thích, không cần tự chuẩn bị, vì vậy thật sự không biết gì về làng du lịch Thần Thú.

“Vậy sao, vậy hôm nay tôi có phúc ăn rồi?” Anh ta vừa đi vừa quan sát xung quanh, ánh mắt mới lạ từ trên từng miếng gạch miếng ngói của thôn lướt qua, sắc trời đã sớm tối lại, trên cổng của mỗi căn viện đang treo đèn tỏa ra ánh sáng dịu dàng, chiếu sáng màn đêm nặng trịch.

Thời gian không còn sớm, trong thôn vẫn rất náo nhiệt. du khách tản bộ dưới trăng nườm nượp, trai gái trẻ thành cặp thành đôi dắt tay xách đèn lồng đi dưới mái hiên, còn có không ít cô gái mặc hán phục, âu phục,…kết thành nhóm đi qua từ trên con đường nhỏ. Lâm Túc nhìn cảnh trí của thôn tới xuất thần, đồng thời ánh nhìn của du khách xung quanh cũng lần lượt rơi trên người anh ta, có mấy cô gái xinh đẹp dừng lại gần đó nhìn anh ta, thì thầm bàn tán về tướng mạo, vóc dáng và cách ăn mặc của anh ta, giống như muốn tới gần xin phương thức liên lạc của anh ta.

Quý Thịnh lập tức chú ý tới, kéo Lâm Túc chạy nhanh.

Từ nhỏ đã như vậy, chỉ cần có Lâm Túc bên cạnh, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người Lâm Túc, cho dù bây giờ anh ta đã trở thành ngôi sao cũng vậy, chỉ cần đứng bên cạnh Lâm Túc, anh ta rất dễ bị cướp đi sự nổi bật. Tên Lâm Túc đó trời sinh đã giống như một viên kim cương, rực rỡ chói mắt, nổi bật bức người.

Hai người chạy một hơi tới trước cửa viện Xuân Thập, cuối cùng phía sau cũng hết bóng người.

“Cậu đó, đi tới đâu cũng ghẹo gái như vậy.” Quý Thịnh thở dốc đẩy cửa viện đi vào: “Lần sau có thể kín đáo chút không, đừng ăn diện tán tỉnh như thế.”

Lâm Túc nghiêm túc điều chỉnh tạo hình bị rối, miết phẳng cổ áo và nếp nhăn ở cổ tay, nghiêm chỉnh nói: “Không được, có ai nhìn hay không đều không sao, nhưng hình tượng của tôi nhất định phải giữ ở trạng thái tốt nhất.”

Quý Thịnh không chịu được xua tay: “Được thôi được thôi, hi vọng cậu thật sự có thể gặp được chân mệnh thiên nữ, đừng có ế tới già.”

Con người Lâm Túc cái gì cũng tốt, khuyết điểm duy nhất chính là mê tín. Lúc nhỏ hai người tới nước T du lịch, từng gặp một hòa thượng, hòa thượng đó nhìn Lâm Túc, cứ nói có duyên với anh ta nên muốn bói cho anh ta, đầu tiên bảo anh ta để ý tiểu nhân bên cạnh, nói rõ mấy bước ngoặt cuộc đời cần chú ý, sau đó nói anh ta là mệnh cách đại phú đại quý, một đời thuận buồm xuôi gió, sự nghiệp thành công, còn sẽ gặp được một thiên mệnh chi nữ cực kỳ tương ái, hai người vô cùng xứng, là cặp đôi trời ban.

Mới đầu Lâm Túc không để tâm mấy, sau đó chuyện xảy ra đều lần lượt nghiệm chứng cho lời của hòa thượng đó, sau này anh ta nhớ kỹ lời của hòa thượng đó vào trong lòng, còn đặc biệt chạy tới nước T, muốn tìm được hòa thượng đó hỏi chi tiết một chút.

Đáng tiếc là sau đó luôn không tìm được người.

Lâm Túc thuộc cung xử nữ rất cầu toàn, chuyện gì cũng thích làm tới cực điểm, để có thể dùng trạng thái tốt nhất tình cờ gặp gỡ người yêu định mệnh xinh đẹp, anh ta không dám buông thả bất kể thời điểm, ngay cả lúc ngủ cũng rất chú ý dáng vẻ, bình thường ra ngoài đều mặc quần áo hiệu được may riêng, cực kỳ chú trọng.

Chỉ đáng tiếc đã nghiêm túc đẹp trai hai mươi tư năm, tới nay vẫn chưa gặp được cô gái mình thích.

“Ế thì sao, dăm ba hôm lại có tin đồn giống như cậu thì tốt?” Lâm Túc không hề khách sáo phản kích nói: “Cậu biết bây giờ mọi người đều thầm nói cậu thế nào không?”

Vừa nhắc tới chuyện này, Quý Thịnh liền đau đầu, xua tay lia lịa biểu thị dừng chủ đề tại đây: “Nào nào nào, không nhắc chuyện phiền lòng nữa, chúng ta nên hưởng thụ đồ ăn ngon thôi.”

Lúc này, trong viện không có ai, các thôn dân vẫn đang làm việc. Quý Thịnh quen thuộc đi vào bếp lấy hai dĩa viên chiên và cá hố chiên nóng hổi ra: “Đói chết tôi rồi, hôm nay vì lên chương trình mà chưa ăn gì cả ngày.”

Anh ta nói xong, trực tiếp cầm cục thịt viên nhét vào trong miệng, tướng ăn có thể nói là rất không nho nhã. Viên chiên được làm từ tinh bột và thịt lợn, hành thái trộn đều nặn thành viên to cỡ quả bóng bàn rồi bỏ vào trong chảo dầu chiên, lớp da vàng óng giòn xốp, bên trong dai dai, rất ngon, nhiệt lượng cũng vô cùng khả quan. Nếu chị Vương nhìn thấy anh ta vừa quay chương trình xong đã về ăn đồ dầu mỡ nhiệt lượng cao, tuyệt đối sẽ nổi giận đùng đùng.

“Cậu cũng nếm thử một viên?” Quý Thịnh nhiệt tình mời: “Trưởng thôn đích thân chiên, ngon lắm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!