Không cần anh nói, chỉ ngửi mùi thôi cũng khiến Lâm Túc biết hai dĩa đồ chiên này nhất định rất ngon. Anh ta do dự một chút, đến hồ nước rửa tay, lại đến nhà bếp tìm đôi đũa, chọn lựa kỹ càng một phen, gắp ra một viên màu vàng có hình dạng đều đều từ trong số đó, chậm rãi cắn một miếng, khép hờ mắt tỉ tỉ thưởng thức tư vị bên trong, một hồi lâu, nghiêm túc đánh giá: “Rất ngon.”
“Ha ha, hiếm khi nghe cậu nói câu rất ngon.” Quý Thịnh cười nói: “Đợi cậu ăn cơm trưởng thôn nấu, đoán chừng đi về sẽ ăn không trôi cơm nữa.”
Lâm Túc vô cùng kén chọn ở phương diện ăn uống, bình thường nghe anh ta nói nhiều nhất là “bình thường”, “cũng tạm”, “có chút cải tiến”…rất ngon chắc chắn là một đánh giá rất cao.
Hai người đang ăn, Ôn Cố kết thúc công việc trở về, cô còn đang mặc quần áo lúc làm việc, quần dài áo dài tay rộng rãi đơn giản, tiện làm việc lại chịu bẩn, tóc dài buộc thành búi trên đỉnh đầu, mát mẻ tự nhiên.
“Anh Quý về rồi? Vị này là?” Ôn Cố thấy trong viện có thêm một chàng trai xa lạ, tò mò hỏi.
Quý Thịnh vội vàng giới thiệu Lâm Túc với cô: “Cậu ta là bạn từ nhỏ của tôi, tên Lâm Túc, tới đây chơi hai ngày.”
Lâm Túc vừa ăn xong một viên, lau miệng quay đầu nhìn Ôn Cố. Dưới ánh đèn vàng, Ôn Cố cười với anh ta, chân mày cong cong như trăng lưỡi liềm, cực kỳ dịu dàng linh động, ngũ quan bình thường tựa như được mạ lên một lớp sáng nhạt, thế mà lại nổi bật khiến người ta không thể dời mắt.
Lâm Túc: “…”
Anh ta ngây ngốc ngẩng đầu nhìn cô, không nói ra tiếng nào, trong đầu chỉ có một ý nghĩ không thể xua đi – thiên mệnh chi nữ của anh ta!
Ôn Cố cảm thấy bạn của Quý Thịnh có chút vấn đề về đầu óc, sao nhìn thấy cô lại giống như nhìn thấy quái vật vậy. Ngoài trừng mắt ngây dại thì không biết gì khác, cô chào anh ta anh ta cũng không biết phản ứng, chỉ biết ngốc nghếch nhìn cô.
Cô thực sự không chịu nổi ánh mắt của anh ta, vội vàng nói vài câu rồi chui vào bếp chuẩn bị cơm tối.
Quý Thịnh cũng phát hiện Lâm Túc kỳ lạ, trước giờ anh ta rất lịch sự, chưa từng nhìn con gái, vừa nãy có hơi khác thường, Quý Thịnh vươn tay quơ trước mắt Lâm Túc: “Cậu bị sao vậy, thứ gì bay vào mắt à?”
“Tôi…” Lâm Túc hồi thần, lộ ra vẻ xấu hổ căng thẳng: “Vừa nãy có phải tôi biểu hiện rất tệ không? Liệu cô ấy có cảm thấy tôi là một tên đàn ông dung tục?”
Quý Thịnh nhìn thấy dáng vẻ này của anh ta càng cảm thấy kỳ lạ, đang muốn hỏi anh ta có chuyện gì, vừa hay các thôn dân đã về.
Đế Giang ngâm nga điệu bi thương đi vào, gương mặt vui vẻ khoe khoang với thôn dân khác: “Hôm nay có fans tặng cho tôi một mẫu micro đặt làm riêng, cả thế giới chỉ có một mẫu, độc nhất vô nhị.”
Anh ấy lấy ra một cái micro tạo hình độc đáo, tay cầm micro được làm thành hình người mini, phía sau dang bốn cái cánh, trên cánh khảm đầy viên kim cương to lấp lánh, phần đế micro khắc hai chữ Đế Giang, nhìn cái là biết chi phí làm ra rất cao.
Phu Gia cực kỳ chê bai: “Xấu như vậy, có gì đáng đắc ý đâu.”
“Haiz, người không có fans sẽ không hiểu tâm trạng lúc này của tôi đâu.” Đế Giang lắc đầu cười híp mắt ngồi xuống tường viện, chỉ Lâm Túc hỏi: “Đây là cổ đông mới tới?”
Quý Thịnh toát mồ hôi: “Cậu ta là bạn từ nhỏ của tôi, tới chơi thôi.”
Lâm Túc không tập trung gật đầu, ánh nhìn luôn lia tới nhà bếp.
Biết anh ta không phải người tới tặng tiền, các thôn dân lập tức mất hứng, lần lượt tìm chỗ ngồi xuống đợi cơm, Kỳ Lân và Tất Phương thì vào bếp phụ.
Lâm Túc nhìn thấy họ vào bếp, lập tức hơi không ngồi yên được: “Tôi có hơi đói, đi xem thử trưởng thôn nấu xong chưa.”
Hơn mười giờ đêm, Xuân Thập và Côn Bằng về tới làng du lịch, hôm nay họ tới trường thi luyện nội dung thi thứ hai, luyện từ sáng tới giờ mới về.
Côn Bằng vừa đi vừa ấm ức nói: “Anh đây mới vừa qua phần thứ nhất, tại sao phải lập tức cùng cậu đi tập phần thứ hai. Người hướng dẫn đó biết tiến độ của anh đây chậm hơn cậu, còn ra sức lải nhải bên tai anh, nếu không phải anh ta thực sự xấu xí tới mức ảnh hưởng vị giác, anh đã sớm nuốt chửng hắn rồi.”
Xuân Thập cực kỳ không chịu nổi dáng vẻ này của anh ấy, rõ ràng tướng mạo giống như đại lão tổ, lại cứ thích làm nũng than thở. Anh thà nhìn dáng vẻ anh ấy nổi quạu đánh nhau: “Anh cứ coi như gió thoảng bên tai là xong, hoặc âm thầm hù dọa hắn khiến hắn bớt bớt lại, ở đây nói với tôi có ích gì?”
Côn Bằng được nhắc nhở, lập tức bừng tỉnh, đúng, không thể nuốt, hù dọa cũng được.
Về tới viện, Xuân Thập muốn bảo Ôn Cố nấu mì cho mình ăn, kết quả vừa vào cửa đã nhìn thấy có một người đàn ông xa lạ ngồi bên Ôn Cố lấy lòng.