Lâm Túc đang cố gắng cứu vãn hình tượng của mình, lần đầu gặp mặt đã để lại ấn tượng xấu, sau này muốn xoay chuyển rất khó, phải kịp thời cứu nguy. Anh ta luôn để ý tới vẻ mặt của Ôn Cố, bưng trà rót nước cho cô, lời lẽ nói chuyện khắc chế lịch sự, cả người trông cực kỳ thân sĩ.
Ôn Cố rất khó thích ứng, lớn như vậy còn chưa từng có ai đối xử ân cần với cô như vậy, huống hồ còn là một người lạ, cô vô thức hơi bài xích, nhưng đối phương nhiệt tình vừa đủ khiến cô không thể nói ra lời từ chối. Người ta cũng không làm gì cô, nếu cô từ chối ngược lại trở nên rất nhỏ mọn.
Xuân Thập lặng lẽ quan sát Lâm Túc, đi tới chỗ trống bên cạnh Ôn Cố ngồi xuống: “Còn gì ăn không?”
Ôn Cố thấy anh về lập tức quên mất lúng túng: “Để cơm nắm cho các anh rồi, ủ nóng ở trong nồi, còn có salad sashimi và canh ngọt.”
Xuân Thập gật đầu đứng dậy đi vào bếp lấy đồ ăn ra.
Cơm nắm là dùng gạo tím nấu, bên trong bọc thịt bò chiên, cật gà và sườn lợn chiên, bên ngoài bọc rong biển, to cỡ nắm tay, hai ba cục cơm nắm đã xấp xỉ lượng ăn của một người đàn ông trưởng thành.
Xuân Thập để cho mình hai cục cơm, một phần salad và một bát canh, còn lại đều cho Côn Bằng.
Côn Bằng vừa ăn vừa oán: “Trưởng thôn, tôi đã vất vả cả ngày, phân lượng ở đây ít quá đi, chỉ đủ nhét kẽ răng…”
Ôn Cố vốn không trông mong có thể cho anh ấy ăn no, bèn bảo anh ấy ăn tạm, không đủ thì tự ra ngoài tìm.
Côn Bằng rất ấm ức: “Trưởng thôn cô thiên vị, mỗi lần Xuân Thập đói muốn cô nấu gì cô liền nấu cái đó, tới lượt tôi lại không được…”
Xuân Thập nghe xong lời này, tâm trạng không khỏi vui vẻ vài phần, nói: “Anh cũng không nghĩ xem chúng tôi có quan hệ gì, một người ngoại lai như anh có thể giống được sao?”
Ôn Cố ngẩn người, đây là lần đầu tiên Xuân Thập khoe ra quan hệ này với mọi người, trước đây anh luôn không quá tình nguyện nhắc tới, tựa như cảm thấy mình biến thành vật sở hữu của cô là một chuyện rất mất mặt.
Lâm Túc luôn theo dõi Ôn Cố, cũng nghe được cuộc đối thoại giữa Xuân Thập và Côn Bằng, không khỏi căng cứng người, ngưng trọng hỏi: “Là quan hệ gì?”
*
Quan hệ gì? Đương nhiên là…
Ôn Cố nghĩ một lúc, phát hiện mình không tài nào tìm ra từ ngữ phù hợp để hình dung mối quan hệ này. Cô là chủ nhân do núi Ngô Đồng nhận, Xuân Thập là sơn linh do núi Ngô Đồng sinh ra, nếu cứ phải dùng một từ để hình dung quan hệ giữa hai người…ước chừng chỉ có chủ tớ là khá thích hợp.
Thế nhưng từ này tuyệt đối không thể nói ra, ít nhất không thể nói ra từ miệng cô.
Trước đây Xuân Thập giấu giấu diếm diếm thân phận thật của mình với các thôn dân, hiển nhiên là không muốn để người ngoài biết quan hệ giữa anh và cô. Anh khó chìu lại tự luyến như thế, sao có thể sẽ dễ dàng tự nguyện cúi đầu. Huống hồ từ lúc anh hóa hình chưa từng thấy cô, sau đó giữa đường tìm được cô, cô đã biến thành người bình thường, bảo một sơn linh ngạo khí thừa nhận một con người bình thường như cô làm chủ nhân của mình, vậy phải khắc phục chướng ngại tâm lý lớn cỡ nào.
Ôn Cố rất hiểu tâm thái của Xuân Thập, cũng nguyện ý giữ thể diện cho anh, nghĩ tới đây, cô cười nói với Lâm Túc: “Chúng tôi là chị em.”
Lâm Túc lập tức thở phào, biểu cảm trầm trọng lập tức phấn chấn: “Hóa ra là em trai cô, chẳng trách đẹp trai như thế.”
Ôn Cố nghe xong ngẩn ra một lúc, cứ cảm thấy quan hệ nhân quả trong lời nói của anh ta không đúng lắm, nhưng nghĩ tới người ta đại khái chỉ là nói lời khách sáo, cô cũng không để ý lắm.
Xuân Thập đang ở một bên húp canh ăn cơm nắm nghe thấy Ôn Cố nói ra hai chữ chị em, sắc mặt thay đổi, trước đây lúc cô nói như vậy anh đều cảm thấy không sao cả, hôm nay không biết sao trong lòng lại có hơi không thoải mái, đặc biệt là nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô cười giống như tên ngốc, càng thêm không vui.
Chị em cái gì, rõ ràng là…
Xuân Thập đột nhiên đỏ mặt, lại cảm thấy cũng may cô không nói thật.
Côn Bằng ở đối diện nhìn anh mấy cái, bỗng nhiên hỏi: “Tiểu Thập, cậu đỏ mặt cái gì, có phải ăn quá gấp nên nghẹn không?”
Xuân Thập lập tức cứng đờ, sau đó lia đôi mắt như dao đi: “Đừng hòng ăn đồ trong bát tôi.”
Côn Bằng: “…”
Anh ấy tốt bụng hỏi thăm, không nhận tình đã đành còn đề phòng như trộm vậy là sao? Còn có thể làm đồng hương nữa không?
Trong tiếng cười nhạt lịch sự lại không mất đi khôi hài của Lâm Túc, Xuân Thập trầm mặc giải quyết hết cơm tối, sườn lợn rang tỏi mà anh thích nhất cũng không thể khiến tâm trạng anh tốt lên. Anh thu dọn bát đũa tới bể nước rửa, ngỗng trắng dẫn mấy con thỏ của nó không biết đã vòng tới từ đâu, bệ vệ ngồi giữa viện gặm cà rốt.