Lúc này Côn Bằng đang đói, trước đây bụng rỗng còn đỡ, không tính là cực kỳ khó chịu, sau khi ăn chút đồ ngược lại càng đói, nhìn ngỗng trắng lại không nhịn được chảy nước dãi, anh ấy tưởng tượng ra mùi vị của ngỗng nướng, nuốt nước bọt dời tầm mắt nghiêm túc lẩm bẩm: “Hổ dữ không ăn thịt con, hổ dữ không ăn thịt con…”
Ôn Cố nghe rất rõ, trên đầu treo hắc tuyến: “Nếu anh thật sự không chịu nổi thì tới hồ bắt mấy con cá, tôi làm cá nướng cho anh ăn.”
“Tôi đi ngay!” Côn Bằng lập tức chạy ra, bóng lưng vạm vỡ chạy trên đường nhỏ trông vô cùng vui vẻ.
Xuân Thập rửa bát xong quay về bên cạnh Ôn Cố, vừa hay bắt kịp Lâm Túc kể chuyện thú vị hồi bé của mình, tài ăn nói của anh ta rất tốt, một câu chuyện trốn luyện thư pháp đơn giản được anh ta kể sống động thú vị. Ôn Cố cười không khép miệng, chút bài xích lúc đầu đã sớm biến mất, Tiểu Đồng và Hồ Điệp không biết từ khi nào đã xúm lại, cũng nghe say sưa.
Xuân Thập đen mặt ngồi xuống, không hiểu lười biếng có gì buồn cười, không phải nói người cần mẫn là quang vinh nhất? Anh nhẫn nại một lúc, kéo gấu áo của Ôn Cố: “Ngày mai trong thôn bận không, không cần tới trường lái hàng ngày, tôi có thể ở trong thôn làm việc.”
Ôn Cố lắc đầu: “Ngày làm việc chắc vẫn ổn, hơn nữa bây giờ nhân viên trong thôn nhiều, anh cứ yên tâm đi luyện lái xe, sớm thi đậu.”
Lâm Túc tới hỏi: “Đúng, Tiểu Thập em luyện tập chăm chỉ, anh và Quý Thịnh đều có thể phụ việc.”
Xuân Thập không vui nói: “Tiểu Thập là cái để anh gọi?”
Lâm Túc ngẩn người, mặt không đổi sắc nói: “Ồ, xin lỗi, anh nghe họ đều gọi như vậy cho nên cũng gọi theo, có thể nói cho anh biết nên gọi em thế nào không?”
Đối mặt với người xấu vô sỉ, có thể dằn vặt hù dọa bỏ tức, nhưng khi đối phương là con người vô tội lịch sự, Xuân Thập cũng hết cách, không thể bóp cổ người ta ép người ta rời khỏi đây. Anh trầm mặc một lúc: “Tôi tên Xuân Thập.”
“Cái tên này rất đặc biệt.” Lâm Túc khen, đột nhiên cảm thấy hơi sai: “Ể, chị em các người không cùng họ sao?”
Xuân Thập tức giận nói: “Ai quy định chị em phải cùng một họ?”
Đang nói, Côn Bằng xách cá về. Anh ấy khác với Tất Phương, thích bắt cá có kích cỡ nhỏ một chút, chọn toàn cá đen to dài cỡ cánh tay.
Nhưng có nhỏ thế nào vẫn to hơn cá đen bên ngoài nhiều, lực chú ý của Lâm Túc lập tức bị thu hút đi.
Ôn Cố bảo Xuân Thập xử lý sạch sẽ cá, lại bảo Bạch Trạch rửa ít rau giúp, bắt nồi lên nướng cá ở trong viện. Chẳng mấy chốc mùi thơm đã lan tỏa trong viện, khiến mọi người thèm thuồng.
Năm con cá nướng được nướng vô cùng thấm vị, da cá giòn thơm, thịt cá trơn mềm, nấu chung với rau, nấu thêm một nồi cơm trắng, bữa ăn khuya đã tới như vậy.
Quý Thịnh cầm bát cơm ăn rất hăng hái, nội tâm hạnh phúc lại dày vò. Thịt cá, giá đỗ, khoai tây, măng tây kẹo trong cơm, chan chút nước trộn lên ăn, siêu cấp ngon, chỉ là ăn xong cân nặng lại tăng lên, hi vọng chị Vương đừng giận…
Lâm Túc gắp thịt cá nghiêm túc thưởng thức, anh ta thích ăn nhưng luôn khắc chế, ngon mấy cũng phải ăn từ từ, ăn ít. Càng huống hồ Ôn Cố ở bên cạnh, anh ta càng phải chú ý hình tượng.
Nhưng mùi vị cá nướng này thật sự rất ngon, với tay nghề nấu nướng này, anh ta cảm thấy cho dù Ôn Cố không phải cô gái mà hòa thượng nói, anh ta cũng nguyện sống cả đời với cô. Lâm Túc vừa ăn vừa nghĩ, sau khi nghĩ kỹ, nâng mắt nhìn Ôn Cố: “Trưởng thôn, mạo muội hỏi một chút, cô thích người con trai như thế nào?”
Câu hỏi được đặt ra, ánh mắt của tất cả sinh vật trong viện đều tụ tập lên người Ôn Cố, bao gồm ngỗng trắng và con trai thỏ của nó.
Ôn Cố bất thình lình đối mặt với nhiều cặp mắt như vậy, lập tức cảm thấy hơi áp lực, cười khan nói: “Tạm thời chưa nghĩ tới vấn đề này.”
Tình huống hiện giờ của cô không thích hợp lập gia đình, vấn đề tìm người yêu vốn chưa từng suy nghĩ tới.
Lâm Túc không từ bỏ, ôn hòa nói: “Có thể suy nghĩ bây giờ, nói không chừng duyên phận đã tới rồi.”
Lúc này Xuân Thập nhìn con người này rất không thuận mắt, anh ta nói như vậy là có ý gì, ám thị mình là duyên phận của Ôn Cố sao? Xuân Thập rất muốn nhảy lên đánh anh ta một trận, nhưng anh nhịn, bởi vì anh bỗng nhiên cũng rất muốn biết rốt cuộc Ôn Cố thích người con trai như thế nào.
Sau này chỉ cần có bạn nam hợp tuổi phù hợp điều kiện đều phải đề phòng, khó khăn lắm mới tìm được cô về, lại bị bắt đi thì núi Ngô Đồng phải làm sao? Xuân Thập lặng lẽ suy nghĩ, anh là nghĩ cho sự tồn vong của núi Ngô Đồng.
“Người con trai mà tôi thích…” Ôn Cố nghiêm túc suy nghĩ nói: “Nhất định phải cần mẫn, biết làm việc nhà, tốt nhất còn biết làm nông, có thể cùng tôi kinh doanh làng du lịch.”
Sau khi cô nói xong, ngoài Quý Thịnh và Lâm Túc, ánh mắt của mọi người trong viện đều dồn về phía Xuân Thập.
Tất Phương bưng ly nước, thẳng thắn nói: “Vậy không phải là Xuân Thập sao?”