Ôn Cố nghe Tất Phương nói, nghĩ tới bình thường quả thực Xuân Thập cực kỳ cần mẫn, ngoài nấu ăn ra, cơ bản làm hết việc nhà, hơn nữa sẽ chủ động ra đồng làm việc, chăm sóc cây trồng trong linh điền đâu vào đó, không khỏi thơ thẫn: “Anh ấy khác.”
Đế Giang phì cười: “Sao lại khác? Tiểu Thập không phải đàn ông?”
Xuân Thập: “…”
Ôn Cố: “…”
Lâm Túc không rõ nguyên nhân: “Em trai đương nhiên khác, chị em cũng không thể sống cùng nhau cả đời, sớm muộn cũng có có gia đình riêng.”
Đế Giang cười ha ha: “Tình huống của hai người họ hơi đặc biệt.”
Lâm Túc mơ màng nhìn anh ấy một lúc, hậu tri hậu giác hồi vị, quay đầu nhìn Ôn Cố và Xuân Thập, cổ họng run lên: “Các người không phải chị em ruột?”
Lúc này Xuân Thập đang rối rắm rốt cuộc mình khác ở đâu, đối mặt với câu hỏi của Lâm Túc, đáy lòng tự dưng cuộn lên một cơn lửa giận, thiếu kiên nhẫn nói: “Liên quan gì tới anh?”
Lâm Túc nghẹn lời, vẻ mặt lúng túng dần khôi phục tao nhã khéo léo nhất quán, không sai, quả thực không liên quan gì tới anh ta, dù sao thì cho dù họ có phải chị em ruột không, anh ta cũng phải theo đuổi Ôn Cố, điểm này sẽ không thay đổi. Anh ta rất tự tin với bản thân, vẻ ngoài đẹp trai và linh hồn thú vị anh ta đều không thiếu, cộng thêm gia thế vững chắc và năng lực làm việc xuất chúng, nếu thật sự dốc sức theo đuổi, tuyệt đối không thành vấn đề.
Anh ta cười nhạt nói: “Chỉ tò mò hỏi thử thôi, không tiện tiết lộ cũng không sao.”
Ôn Cố thấy bầu không khí hơi cứng nhắc, lập tức giảng hòa: “Đừng chỉ lo nói chuyện, nào nào nào, mau ăn cá nướng đi, chốc nữa nguội mất thì mất ngon, tôi sẽ không hâm nóng lại cho mấy người đâu.”
“Được, giải quyết ngay đây.” Nụ cười trên mặt Lâm Túc lập tức trở nên xán lạn, cầm đũa gắp thịt cá, kết quả nhìn vào trong dĩa, phát hiện cá nướng đã hết từ lâu, ngay cả rau ăn kèm cũng chỉ còn vài miếng khoai tây và vài lá rau ngâm trong nước canh đáng thương…
Côn Bằng dựa vào lưng ghế xoa bụng, vẫn chưa đã thèm nói: “Cá nướng ngon thật, ngon hơn so với trực tiếp nuốt sống nhiều, haiz, trước đây đã lãng phí rất nhiều.”
Nghĩ tới cảnh tượng phồn vinh của vùng biển của núi Ngô Đồng ngày trước, anh ấy liền khó chịu, năm đó có nhiều đồ ăn ngon như thế ở trước mặt, anh ấy lại không biết trân quý mà nuốt toàn bộ, bây giờ trong biển chỉ có đàn cá con mới sinh, Xuân Thập không cho anh ấy ăn, ngay cả nuốt sống cũng không được nuốt.
Lâm Túc lặng lẽ đặt đũa xuống, miễn cưỡng cười: “Quả thực rất ngon, hi vọng sau này còn có cơ hội nếm được cá nướng do chính tay trưởng thôn làm.”
Ôn Cố rất ngại: “Ha ha, thế mà đã ăn hết rồi, nếu thích thì ngày mai tôi nướng thêm vài con.”
*
Cả một tuần tiếp đó, Lâm Túc đều ở làng du lịch không rời nửa bước, anh ta đặt một căn phòng riêng, cách viện của Ôn Cố rất gần, mỗi ngày đúng giờ tới lắc lư trước mặt cô, thi thoảng phụ giúp làm việc vặt, nghiêm túc tạo cảm giác tồn tại.
Quý Thịnh thấy Lâm Túc giống như đã động chân cách, thầm tìm tới nói chuyện mấy lần. Dựa theo quan sát của anh ta, hiện giờ hiển nhiên Ôn Cố không có chút tình cảm nam nữ nào với Lâm Túc, ngược lại có cảm giác ăn khớp hoàn toàn tự nhiên với Xuân Thập, lần này nói không chừng Lâm Túc sẽ biến thành nam tiểu tam.
Đối với việc này, Lâm Túc bày tỏ không sao cả: “Cậu đừng khuyên tôi nữa, cậu biết tôi luôn đợi cô ấy, khó khăn lắm mới đợi được, tuyệt đối sẽ không từ bỏ như vậy, tôi phải đạt được. Hơn nữa, họ cũng không phải là bạn trai bạn gái, sao tôi lại thành tiểu tam?”
Quý Thịnh biết trông anh ta rất dễ nói chuyện nhưng trên thực tế tính cách lại rất cố chấp, đã nhận định việc gì sẽ kiên trì tới cùng, tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ, Quý Thịnh thở dài nói: “Được thôi, nếu cậu đã quyết tâm, vậy tôi cũng không nói nhiều, cho dù cậu làm gì, chắc chắn tôi đều đứng về bên cậu.”
Lâm Túc nhàn nhạt nói: “Cậu không cần bày tỏ thái độ, đây là chuyện riêng của tôi, không liên quan gì tới cậu, cậu an tâm làm cổ đông của cậu đi.”
Hành vi kiên nhẫn tạo hảo cảm của Lâm Túc đã nhanh chóng có tác dụng, thái độ của anh ta tự nhiên chân thành, đối xử với người khác ấm áp lịch sự, biểu hiện vô cùng thích Ôn Cố, nhưng không có bất cứ hành vi quá trớn nào, rất nhanh đã giành được hảo cảm của tất cả nhân viên con người trong làng du lịch. Tiểu Đồng và Hồ Điệp nhắc tới anh ta đều khen không ngớt, hận không thể thay trưởng thôn đồng ý lời theo đuổi của anh ta, thời đại này, trai trẻ đẹp trai nhiều tiền lại có thành ý không nhiều, bỏ lỡ quá đáng tiếc.