Sau bữa tối hôm nay, Tiểu Đồng bèn nói chuyện này với Ôn Cố: “Trưởng thôn, chị cảm thấy anh Lâm Túc như thế nào?”
Ôn Cố không rõ nguyên nhân đáp: “Rất tốt.”
“Vậy chị thích anh ấy không?” Tiểu Đồng nhỏ giọng hỏi, sợ bị các thôn dân nghe thấy tới khiển trách cô ấy. Mấy hôm trước lúc cô ấy tán gẫu với Côn Bằng đã nhắc tới Lâm Túc, mới khen hai câu Lâm Túc và trưởng thôn rất xứng đôi đã bị Côn Bằng ghét bỏ, nói anh ta quá yếu không xứng với trưởng thôn, trưởng thôn tuyệt đối sẽ không hẹn hò với một người ngoài thôn bình thường. Cô ấy không hiểu, đã là thời đại nào rồi, sao trong thôn còn có tư tưởng không gả cho người vùng ngoài? Hơn nữa rõ ràng Lâm Túc rất ưu tú, điều kiện rất tốt, tại sao lại thành người bình thường?
Tiểu Đồng cảm thấy chuyện này chủ yếu vẫn phải xem bản thân Ôn Cố, dù sao thích hay không là một chuyện vô cùng chủ quan.
Ôn Cố lại hiểu lầm mục đích của Tiểu đồng, cô nâng mắt nhìn cô ấy, hỏi: “Em thích anh ta?”
Tiểu Đồng toát mồ hôi lạnh, vội vàng xua tay phủ nhận: “Đương nhiên không phải, anh ấy đang theo đuổi chị mà trưởng thôn, sao em lại có suy nghĩ kia với anh ấy!”
Giành đàn ông với cấp trên…dục vọng muốn sống của cô ấy tuyệt không cho phép cô ấy làm như vậy.
Ôn Cố lập tức vỡ lẽ, thản nhiên nói: “Đừng nghĩ nhiều, cảm giác tươi mới của kiểu công tử như họ sẽ không duy trì lâu đâu, bình thường nên sống thế nào vẫn nên sống như vậy, cùng lắm một tháng sẽ không nhắc tới nữa.”
Đây là kinh nghiệm cô có được từ chỗ Nhiễm Phi, con người đều có sự tự tin khác thường với bản thân, bạn càng nói không với anh ta, anh ta càng cảm thấy bạn chỉ là lạt mềm buộc chặt. Huống hồ cô cảm thấy Lâm Túc vốn không thật sự thích cô, anh ta chỉ là biểu hiện rất thích, giống như một diễn viên ưu tú, trông như thâm tình nhưng trên thực tế không có chút nhiệt độ nào.
Nói từ chối một lần là đủ, sau này coi anh ta là khách bình thường, không phản ứng gì hết, ngược lại là cách xử lý thích hợp nhất.
Dù sao cũng là bạn từ nhỏ của cổ đông, tuy không thể trở thành người yêu, tốt nhất cũng đừng đắc tội.
Tiểu Đồng như hiểu như không gật đầu, tỏ vẻ sùng bái nói: “Trưởng thôn, chị biết nhiều thật, có phải thường được theo đuổi không.”
Nghĩ cũng phải, trưởng thôn là người có cả một làng du lịch, tay nghề nấu nướng lại tốt như thế, bản thân cũng không xấu, khí chất cũng được, trang điểm ăn diện lên tuyệt đối là một tiểu mỹ nữ. Điều kiện như thế này sao có thể thiếu người theo đuổi, là bản thân cô ấy quá bình thường cho nên tư duy hạn hẹp, nhìn thấy đàn ông tốt là lo sợ bỏ lỡ.
Hai người ở đây thì thầm to nhỏ, Xuân Thập ngồi bên khác thường liếc nhìn Ôn Cố, vẻ mặt khó đoán. Từ một câu đánh giá “khác” của Ôn Cố tối đó, mấy hôm nay anh luôn suy nghĩ rốt cuộc mình khác ở đâu. Trong quá trình suy nghĩ, anh dần nghĩ thông suốt một số chuyện chưa từng nghĩ kỹ.
Mới đầu khi tìm Ôn Cố về, Xuân Thập thậm chí không đối xử với cô như một chủ nhân thật sự, khi đó anh và các thôn dân khác thuần túy vì cứu vãn núi Ngô Đồng sắp biến mất và món ăn ngon nóng hổi mới sẽ tốn hết tâm tư tìm và giữ cô lại. Ai bảo cô biến mất một cái đã mấy nghìn năm, hơn nữa pháp lực mất hết, tướng mạo cũng bình thường, bảo anh thừa nhận cô là chủ nhân của mình, thực sự hơi mất mặt, làm đàn em còn đỡ.
Tâm thái như vậy đã bắt đầu nảy sinh biến hóa từ khi nào, anh đã không nhớ nữa.
Hình như trong bất tri bất giác, anh đã nảy sinh tình cảm khác thường, nhỏ bé với Ôn Cố.
Trước đây giúp cô dạy dỗ người theo đuổi bám dính, là tâm thái anh lớn bảo vệ đàn em, bây giờ nhìn thấy gương mặt luôn mỉm cười dụ dỗ Ôn Cố của Lâm Túc, anh chỉ cảm thấy trong lòng ghen tức vô cùng, hận không thể tát bay anh ta đi.
Nghĩ tới đây, Xuân Thập quay đầu nhìn Lâm Túc, phát hiện anh ta đang nhìn Ôn Cố, lập tức đổ bình dấm chua, xắn tay áo muốn đứng dậy đánh nhau với người ta. Côn Bằng chú ý tới động tác của anh, cánh tay vạm vỡ vươn ra khoác vai anh an ủi: “Tiểu Thập à, bình tĩnh lại, có vài chuyện chưa chắc phải dùng vũ lực mới có thể giải quyết được, chúng ta có thể dùng trí.”
Xuân Thập tỏ vẻ bất mãn: “Anh có ý gì? Nói tôi không có đầu óc?”
“Ây ya đừng hiểu lầm.” Côn Bằng nói: “Không phải tôi nghĩ tới có thể lựa chọn người có duyên mới rồi sao, nghe nói các người đều chọn rồi, lần này tới lượt tôi đúng chứ?”
Xuân Thập liếc mắt nhìn anh ấy: “Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
“He he.” Côn Bằng cười: “Tôi có thể chế tạo một cô gái có duyên với cậu ta.”