Virtus's Reader

Xuân Thập ngẩn người, nhớ tới bong bóng của Côn Bằng, anh nhíu mày trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối: “Lừa gạt người như vậy quá hạ đẳng, ảnh hưởng tới thể diện của thần núi núi Ngô Đồng là tôi đây, chi bằng đánh một trận thực tế hơn.”

Côn Bằng tức giận bật cười: “Sao lại là hạ đẳng? Cậu chỉ muốn đánh người nhỉ, nói đường hoàng như thế, đường đường là thần núi đi ức hiếp một con người bình thường thì không mất mặt?”

Xuân Thập lười để ý tới anh ta, nhưng ý nghĩ muốn đánh người đã nhạt đi rất nhiều sau khi bị chặn lại, nghĩ ngợi dạo gần đây Huyết Ngô Đồng dừng sinh trưởng, không hề có động tĩnh, thế là nói: “Nên chọn người có duyên rồi.”

Côn Bằng còn tưởng anh nghĩ thông, cười bỉ ổi: “Như thế nào, cảm thấy cách của tôi tốt hơn?”

“Anh đừng suy nghĩ lệch lạc, cái tôi nói là lựa chọn bình thường, đừng có gây họa.” Xuân Thập cảnh cáo nói: “Nếu để tôi phát hiện anh giở trò, tôi sẽ khai trừ thôn tịch của anh!”

Côn Bằng: “…”

Quyết định phải chọn người có duyên, Xuân Thập đến chỗ Ôn Cố lấy điện thoại, các thôn dân lần lượt tụ tập, Quý Thịnh, Lâm Túc cũng tò mò tới xem.

Côn Bằng lướt đọc các tin nhắn nhận được, vừa xem vừa đọc ra, còn thuận tiện bóc phốt: “Tôi phát hiện cô gái mình thầm thích đã có người yêu, đau khổ quá, không biết có nên tiếp tục yêu thầm không, đúng là điên thật, người ta có người yêu có liên quan gì tới việc cậu yêu thầm người ta, dù sao cũng không định đi theo đuổi…Hôm nay cha mẹ tôi cãi nhau rồi, ném vỡ cái bát tôi thích nhất, tôi cảm thấy tôi không phải là con ruột, mỗi lần họ cãi nhau đều đập đồ của tôi, dựa vào đâu? Có thể bởi vì đồ của cậu khá rẻ…sao chuyện bé tí ti gì cũng gửi ở đây…”

Ôn Cố nghe xong hơi cạn lời, cô cảm thấy mỗi lần đọc tin nhắn đều giống như xem tin bát quái, đặc biệt là lượng tin nhắn vô cùng kinh người, nhưng đọc ra như vậy một đám người cùng nghe, thật sự rất ngại.

Côn Bằng đọc lướt hai trăm tin, đọc tới miệng đắng lưỡi khô, cuối cùng chọn ra một cô gái tên Hàn Tú: “Chính là cô ấy, cô gái độc thân sống ở Hải Thành! Khoảng cách gần, tiện tới, thân thế cũng rất đáng thương, vô cùng phù hợp với điều kiện của thôn chúng ta.”

Trên mặt Lâm Túc đứng phía sau đám người xẹt qua một tia kinh dị, anh ta biết một cô gái cùng tên, không biết có phải cùng một người không…

*

Từ khi có nhận thức, Hàn Tú chưa từng nhận được sự yêu thương của người lớn. Ở trong ký ức của cô ấy, cha mẹ đối xử với cô ấy đều luôn không lạnh không nhạt, khóc họ mặc kệ, bệnh thì bảo bảo mẫu dẫn tới bệnh viện khám, thời gian cô ấy ở cùng bảo mẫu còn nhiều hơn ở cùng cha mẹ.

Ông bà nội, ông bà ngoại đối xử với cô ấy khách sáo hơn là thân thiết, bao lì xì tết đều cho rất hào phóng, thế nhưng lại không hề sủng ái giống như trưởng bối nhà khác đối đãi với tiểu bối. Trong ánh mắt họ nhìn cô ấy thường mang theo tra xét và soi mói không dễ phát giác, tựa như cô ấy chỉ là một món hàng không quá hoàn hảo, mỗi lần bị ánh mắt như thế nhìn, cô ấy đều cực kỳ khó chịu.

Lúc Hàn Tú còn nhỏ không hiểu, tưởng trên đời này tất cả người nhà đều sống với nhau như vậy, đối mặt với sự lạnh nhạt của cha mẹ, cô ấy cũng không dám khóc quấy làm nũng, đã sớm biết cách che giấu cảm xúc, trở thành đứa trẻ ngoan nghe lời trong miệng họ hàng và hàng xóm. Chỉ khi ở riêng với dì bảo mẫu, cô ấy mới thi thoảng lộ ra một mặt tùy hứng trẻ con, sau đó em trai chào đời, tinh lực của dì bảo mẫu đều dồn lên người em trai, cô ấy cũng không còn mở lòng với ai nữa.

Sau khi em trai chào đời, Hàn Tú mới hiểu không phải cha mẹ quen đối xử lạnh nhạt với con, họ chỉ lạnh nhạt với cô ấy mà thôi. Thái độ họ đối với em trai hoàn toàn trái ngược với cô ấy, gia đình suốt ngày xoay quanh em trai, bảo vệ cậu ấy chu toàn, cần gì có nấy. Ông bà nội càng khoa trương, sợ cậu ấy đói, lạnh, nóng, hận không thể ngậm trong miệng mang theo bên mình, kiểu ánh mắt dò xét kia càng chưa từng xuất hiện.

Mới đầu Hàn Tú còn thầm nói với bản thân, bởi vì em trai còn nhỏ cho nên mọi người mới đối xử với em ấy như vậy. Thế nhưng khi em trai dần trưởng thành, các trưởng bối vẫn vô cùng sủng chiều em ấy.

Thi thoảng em trai chiếm đồ của cô ấy, các trưởng bối nhìn thấy thông thường đều mắt nhắm mắt mở, nếu cô ấy biểu hiện ra không vui, sẽ bị chỉ trích là không hiểu chuyện, không thương yêu em trai. Bởi vì lúc nhỏ em trai sợ ồn, cho nên lịch học nhạc khí của cô ấy đều bị hủy bỏ, đợi em trai lớn lên một chút bắt đầu học violin, các trưởng bối giống như quên đi sự tồn tại của cô ấy, tuyệt không nhắc tới việc cho cô ấy tiếp tục học nhạc khí, cô ấy từng hỏi mẹ một lần, bị dùng lý do chuyên tâm việc học để ứng phó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!