Khi đó Hàn Tú rất tin lời mẹ, để người nhà chú ý tới mình, cô ấy dốc hết sức lực cố gắng học tập. Lúc học mẫu giáo, tiểu học, cô ấy đều học trường quý tộc tốt nhất vùng, nhưng từ cấp hai trở đi, cô ấy đã mất đi đãi ngộ như vậy, mẹ nói với cô ấy gia đình không có tiền cho hai đứa học trường quý tộc, thành tích của cô ấy tốt, có thể tự thi vào trung học trọng điểm, thành tích của em trai bình thường, đưa cậu ấy vào trường quý tộc mới có tương lai.
Cô ấy ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của gia đình, không chỉ càng thêm cố gắng học, thậm chí còn chủ động lên mạng tìm việc người mẫu partime kiếm tiền sinh hoạt để giảm bớt gánh nặng trong nhà. Kể từ cấp hai, cô ấy đã không lấy một đồng nào từ gia đình, ăn mặc đồ dùng toàn bộ là tự kiếm tiền mua, mỗi năm tết tới còn dùng tiền mình tiết kiệm được mua quà tặng cho cha mẹ và em trai.
Thế nhưng mỗi lần được nghỉ về nhà, cô ấy luôn có thể nhìn thấy quần áo hàng hiệu mới toanh của em trai và các đồ chơi mới đắt đỏ, cha mẹ tưởng cô không biết những nhãn hiệu này, chưa từng che giấu, còn tiếp tục khóc kể nghèo với cô ấy, nhưng trên thực tế bởi vì làm partime, cô ấy rõ mồn một giá cả của những sản phẩm xa xỉ này.
Tới đây, cô ấy không thể không đối mặt với hiện thực, đối với gia đình này, cô ấy hoàn toàn khác với em trai.
Còn khác ở đâu, cô ấy từng tưởng tượng rất nhiều, có lẽ là vì cha mẹ trọng nam khinh nữ, có lẽ cô ấy không phải con ruột, cũng có lẽ là vì cô ấy không giống họ nên không được họ thích…
Những suy nghĩ này luôn thường trực trong đầu của cô ấy, nhưng cô ấy cũng chỉ tự tưởng tượng, không dám đưa những suy nghĩ này ra để hỏi.
Cứ ngơ ngơ ngác ngác như vậy tới học kỳ hai lớp 12, một cơ hội bất ngờ, cuối cùng cô ấy cũng biết được chân tướng.
Năm đó, em trai mắc bệnh nặng cần thay thận, bệnh viện không có thận phù hợp cho cậu ấy thay. Hàn Tú biết chuyện, chủ động chạy tới hiến, kết quả phát hiện mình và em trai không chỉ không tương xứng, hơn nữa căn bản không có quan hệ huyết thống.
Cô cầm giấy xét nghiệm đi tìm cha mẹ hỏi, được cho biết mình là đứa trẻ được họ mua về từ chỗ bọn buôn người. Vợ chồng họ kết hôn gần mười năm nhưng chưa có con, làm ống nghiệm cũng thất bại, cô nhi viện lại không có đứa trẻ nào phù hợp với yêu cầu, cuối cùng bí quá hóa liều, liên lạc với bọn buôn người mua một bé gái. Lúc đầu họ mua con là muốn một người dưỡng lão đưa tang, vốn không định cho tình cảm quá nhiều, vì vậy vô cùng lạnh nhạt với cô ấy.
Không ngờ mua con chưa được mấy năm, họ đã có con do mình sinh ra. Khi đó thực ra họ đã muốn đưa Hàn Tú đi, chỉ là luôn không tìm được nhà nào thích hợp, hơn nữa cô ấy lại nghe lời hiểu chuyện, nghĩ lại sau này con có một người chị gái dìu đỡ cũng rất tốt, họ bỏ đi ý nghĩ đưa cô ấy đi, ngược lại cô ấy có bản lĩnh có thể nuôi sống mình từ nhỏ, trong nhà có thêm cái giường mà thôi, không lỗ.
Những lời này mẹ chỉ mỹ hóa hàm hồ cho qua, không nói rõ, nhưng trong lời nói biểu đạt rất rõ ràng, Hàn Tú là một đứa trẻ thông minh, lập tức thông suốt ngọn nguồn. Lúc biết được chân tướng, tâm trạng của cô ấy rất bình tĩnh, dù sao cũng sớm dự cảm, vì vậy rất dễ tiếp nhận kết quả này. Chỉ là điều khiến cô ấy không ngờ tới là mình lại bị bọn buôn người bắt đi…
Không biết cha mẹ ruột của cô ấy có lo lắng cho cô ấy không, liệu còn đang tìm cô ấy khắp nơi không?
Hàn Tú hoang tưởng rất nhiều cảnh tượng người thân nóng lòng tìm kiếm mình, cũng nghĩ rất nhiều cảnh tượng mình nhận được tình thân, vui vẻ trưởng thành trong gia đình của mình, nghĩ càng nhiều, cô ấy càng thống hận hành vi của cha mẹ nuôi.
Họ dựa vào đâu bởi vì lòng ích kỷ mà hủy đi gia đình vốn dĩ của cô ấy? Bắt cô ấy tới không nói, còn đối xử với cô ấy không tốt, chỉ nuôi dưỡng cô ấy như công cụ dưỡng lão. Cô ấy sinh ra làm người, tại sao phải phục vụ họ, chỉ vì họ đã chi tiền cho kẻ buôn người sao?
Những năm qua, tình cảm mà cô ấy bỏ ra vì họ đã đủ nhiều, là lúc rời đi rồi.
Hàn Tú quyết định đến chỗ ông nội phụ trách liên lạc với kẻ buôn người năm xưa hỏi thăm tung tích của cha mẹ ruột.
Thái độ của ông nội đối với cô ấy rất lãnh đạm, em trai đang bệnh, cô ấy lại nóng lòng thoát khỏi gia đình này, ở trong mắt người không biết chuyện, không khác gì sói mắt trắng. Bà nội bình thường thương cháu trai nhất, sau khi biết mục đích của cô ấy, trực tiếp đuổi cô ấy ra ngoài, nói thẳng sau này coi như chưa từng nuôi cô ấy, bảo cô ấy đừng tới nữa.